Hứa Ứng chỉ cảm thấy mình như bị ngàn vạn ngôi sao va vào người, bay ngược trở lại, viu một tiếng bị gạt ra khỏi biển lửa vô lượng, lăn lông lốc về phía Đạo Khấp quan!
Đinh Tư Mục từ trong biển lửa vô lượng lao ra, đợi Hứa Ứng ổn định thân hình, kiềm chế thương thế, hắn mới đến trước mặt Hứa Ứng.
Hứa Ứng chán nản nói: “Ta thua.”
Đinh Tư Mục lắc đầu, nhìn về phía chân trái của y nói: “Ngươi đang khập khiễng, trên người ngươi có bốn vết thương chưa lành, chân trái có một vết. Vừa rồi khi ta giao thủ với ngươi, đạo thương này đã làm liên lụy tới ngươi. Là đao của Đế Quân đã đả thương ngươi?’
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Là trận đồ của Đế Quân.”
Đinh Tư Mục nói: “Nếu ngươi trong trạng thái đỉnh phong, chưa chắc ta đã thắng được ngươi. Ngươi đang chịu bốn chỗ đạo thương mà có thể chiến đấu với ta tới mức này, đã là cực kỳ bất phàm. Trận chiến này ta không thắng, ngươi cũng không thua.”
Hắn cất bước đi khỏi, đột nhiên dừng bước nói: “Hứa Thiên Tôn, ngươi vẫn khiến ta thất vọng. Ta thấy dấu vết công pháp thần thông của Ngọc Hồ Chân Nhân trên người ngươi, thấy công pháp thần thông thời cổ đại, thấy Cửu Thiên Thập Địa Phá Ma quyết Đế Quân. Nhưng ta lại không thấy công pháp thần thông của Hứa Thiên Tôn.”
Hắn bồng bềnh bay đi, giọng nói vọng từ xa lại: “Hi vọng sau khi ngươi dưỡng thương xong, chúng ta lại quyết đấu công bằng, ngươi có thể cho ta thấy công pháp thần thông của trùm thổ phỉ Hứa Thiên Tôn!”
Hứa Ứng đưa mắt nhìn hắn đi xa, không khỏi suy nghĩ xuất thần.
Ba Hứa Ứng khác nhanh chóng chạy tới, Hứa Hoang ứng nói: “Chúng ta không thua! Nếu cộng thêm cả ba chúng ta, thắng bại ra sao còn chưa rõ!”
Hứa Thương Ứng kêu lên: “Không sai, chúng ta thi triển Nhất Khí Hóa Tam Thanh tương đương với bốn chúng ta cùng đánh hắn, làm sao mà thua được?”
“Chúng ta thua rồi!”
Hứa Ai Ứng gào khóc: “Cộng thêm chúng ta càng thua nhanh!”
“Tất cả im miệng lại cho ta! Ai nói nữa ta bóp chết hắn!” Trong miệng Hứa Ứng vang lên giọng nói của Hứa Bạo Ứng.
Hứa Lệ Ứng âm trầm nói: “Ngươi bóp chết bọn họ thì được cái gì? Bóp chết bọn họ thì sáu lục tự phong ấn sẽ trở lại thân thể chúng ta, chẳng khác nào không làm gì cả. Theo ta nghĩ chúng ta nên dùng thuật phong ấn, phong ấn bọn họ lại.”
Hứa Ngược Ứng kích động tới mức giọng nói run rẩy: “Phong ấn cả bản ngã nữa, ba chúng ta lên làm chủ!”
“Suỵt..., nhỏ giọng một chút.” Hứa Ứng sắc mặt quỷ dị nói.
Tuy đám người bọn chúng bàn tán ồn ào, nhưng bản ngã Hứa Ứng lại chìm vào trầm tư.
Đám người Hoang Thương Ai Bạo nói không sai, nếu mình trong thời kỳ đỉnh phong, không bị đạo thương ngăn cản; nếu mình không bị Hoang Thương Ai liên lụy, mình có thể thi triển Nhất Khí Hóa Tam Thanh, cho dù Đinh Tư Mục không chém tu vi, mình cũng có sức đánh một trận.
Nhưng Đinh Tư Mục cũng không nói sai, đạo pháp thần thông mà mình thi triển vốn không có gì của mình.
Thứ duy nhất của mình là lục đại động thiên Tiên giới.
Đây là thứ mà y sáng tạo ra!
Nhưng lục đại động thiên Tiên giới là dùng để tăng cường tu vi; theo bốn phương vị thân thể, thần thức, nguyên khí, âm dương, tâm lực và hồn lực để nâng cao tu vi, khiến phàm nhân có chiến lực sánh ngang Địa Tiên.
Nhưng ngoài ra thì sao?
Ngũ đại bảo vật lơ lửng sau đầu y đều là cảnh giới kiếp đầu của y biến thành, thần thông đạo pháp mà y thi triển, Hồ Thiên Chứng Đạo kinh, Cửu Chuyển Huyền Công, Cửu Thiên Thập Địa Phá Ma quyết, đều là của người khác.
Thậm chí ngay cả Thái Nhất Thiên Tiên công cũng là kiếp thứ nhất của mình lưu lại!
Còn các loại thần thông khác như Cửu Tiêu Thần Lôi dẫn, Chiến Thần Bát Pháp, Bát Hoang Luyện Nhật Lô, Tru Tiên kiếm khí, thậm chí Nhất Khí Hóa Tam Thanh đều là của người khác.
Thần thông Thiên đạo, đạo tràng Thiên đạo cũng không phải của y. Thiên đạo là hình thành tự nhiên, không liên quan gì tới y, y chỉ là người phát hiện ra và sử dụng.
Thứ gì là của mình?
Không có thứ gì, không có chiêu pháp riêng, không có đại đạo riêng, thế thì mình là cái gì? Là công cụ thuật lại đạo pháp của người khác?
Hứa Ứng đứng dậy, khập khiễng đi về phía xa, trong lòng hoang mang: “Thứ của chính ta, rốt cuộc là cái gì? Con đường của ta, rốt cuộc là sao?”
Trên bầu trời, bè tiên bồng bềnh, cô gái áo đỏ ngồi trên bè.
Tiểu Hi Tiên hạ giọng nói: “Ngay cả Biên Hoang Tiên Vương cũng không thể đối phó được hắn, thực lực của hắn khôi phục rất nhanh. Nhưng trong đám người hạ giới còn mấy vị tán nhân lợi hại chưa xuất thủ.’
Hứa Ứng đờ dẫn đi tới, bất tri bất giác đã qua vùng đất Đạo Khải.
Vùng đất Đạo Khải ngay gần Thanh Dương cung, rất nhiều luyện khí sĩ Tổ Đình đang tế luyện một thần khí bổ thiên kỳ dị hình đầu rồng, định tế bảo vật này lên trời, chỉnh lý thiên địa đại đạo tán loạn trong Đạo Khấp quan.