"Hứa Ứng trước đó độ kiếp mấy lần, hiển nhiên đều là Tử Tiêu Lôi Kiếp, nhưng bởi vì thiên kiếp không hoàn chỉnh nên không cách nào phi thăng, khiến y bị Tử Tiêu Kiếp Lôi đánh hết lần này tới lần khác.
Nhưng lần này lại khác, Hắc Ám Nhân Gian Thiên đạo và Nhân Gian Thiên đạo hợp làm một, Thiên đạo đã hoàn chỉnh.
Hứa Ứng vẫn ngồi bất động, sau lưng hiện ra hắc ám đạo luân, bao phủ động uyên Thái Nhất, tiên linh chi khí và linh lực cuồn cuộn từ trong động uyên Thái Nhất bay ra, tiến vào trong cơ thể của y.
Sau đầu y còn có một luồng hào quang khác tựa như Như Ý Đại La Thiên, lúc này cũng đang trải rộng ra, Đại La thập cảnh quấn quanh.
“Đùng!”
Luồng lôi quang thứ hai đánh xuống, sấm chớp xuyên qua Đại La Thiên, đánh thẳng lên đỉnh đầu của y.
Thân thể Hứa Ứng chấn động, hắc ám đạo luân ẩn ẩn xuất hiện vết rách, Đại La Thập Cảnh cũng có tổn hại. Đạo văn giao thoa, hình thành từng tôn hư ảnh cổ thần, để lại dấu ấn trong Đại La Thiên.
Trên không trung, âm Dương bên trong Thiên đạo Thái Cực Đồ lưu chuyển. Hai hình cầu nhanh chóng xoay tròn, luồng lôi quang thứ ba giáng xuống!
Luồng lôi quang này đánh xuống, Đại La Thiên bị đánh ra một lỗ hổng lớn, Thái Nhất Kim Kiều dưới chân Hứa Ứng răng rắc bể nát, vết thương trên mi tâm lại càng sâu hơn!
Nhưng y vẫn ngồi ngay ngắn ở chỗ đó, không bị luồng lôi đình này đánh chết.
Lại thêm một tiếng đùng thật lớn, nương theo đạo âm đầy trời, luồng lôi đình thứ tư từ trên trời giáng xuống, thuận thế xuyên qua Đại La Thiên bổ lên đỉnh đầu Hứa Ứng.
Vết rách trên hắc ám đạo luân sau đầu Hứa Ứng lại càng lớn hơn, vết thương trên mi tâm lại càng sâu, điện quang kêu xoèn xoẹt, hội tụ tại mi tâm của y.
Nhưng một kích này đánh xuống, bản thân Hứa Ứng vẫn ngồi xếp bằng ngồi trên không trung như cũ, chẳng những không hề rơi xuống, ngược lại càng bay lên cao hơn, hai người Minh Vương Tôn và Cảnh Minh ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hứa Ứng ngồi trên không trung, quanh thân hiện ra từng vị thần linh cổ xưa không gì sánh được, do hoa văn hình nhánh cây sau khi lôi kiếp giáng xuống hết lần này tới lần khác tạo thành, đó là đạo lý của Hắc Ám Thiên đạo!
Những đạo lý này khắc dấu trong Đại La Thiên, nương theo lấy bốn lần sét đánh mà trở nên chân thực hơn!
Mặc dù hắc ám đạo luân sau đầu của y đã vỡ tan, nhưng những hoa văn hình nhánh cây kia lại tự mình sinh trưởng, tự mình tu bổ, trở nên lớn mạnh hơn!
Kiếp lôi trên đầu trời vẫn chưa ngừng, mà thân hình Hứa Ứng lại càng bay lên cao hơn, tắm mình trong lôi đình, trong điện quang lôi hỏa, hư ảnh cổ thần in dấu trong Đại La Thiên lại càng chân thực hơn.
Minh Vương Tôn và Cảnh Minh cũng nhân cơ hội này, tranh thủ lắng nghe đạo âm trong kiếp lôi, dốc lòng lĩnh ngộ.
Mà bên trong khu vực Thiên đạo, Tổ Thần cũng đang gia tăng cảm ngộ biến hóa của Thiên đạo. Hắn là Thiên đạo của vũ trụ, vạn thần chi tông, Hứa Ứng độ kiếp có Nhân Gian Thiên đạo chi kiếp, tương đương với độ kiếp ngay trước mắt hắn. Hắc Ám Thiên đạo chi kiếp cũng bị hắn thu vào trong mắt.
Bọn họ cố gắng lĩnh ngộ, mà trên không trung, kiếp vân càng ngày càng nhỏ, hai quả cầu lôi quang phát ra uy năng lần cuối cùng, hao hết tất cả lực lượng, tan thành mây khói.
Nương theo luồng lôi quang cuối cùng đánh xuống người Hứa Ứng, từng đợt tiên khí tuôn ra từ trong cơ thể y, thần thánh phi phàm.
Hứa Ứng ngồi trên không trung, cách xa mặt đất.
Y đã không thể thấy rõ Thúy Nham, không thấy rõ hai người Minh Vương Tôn và Cảnh Minh, y cảm nhận được Nhân Gian Thiên đạo và Hắc Ám Thiên đạo đã dung hợp với nhau, cảm nhận được Nhân Gian giới đang tỏa ra một loại sinh cơ hoàn toàn mới.
Đồng thời cũng cảm nhận được siêu thoát.
Y thu nạp Đại La Thiên, những hư ảnh cổ thần lưu dấu bên trong Đại La Thiên cũng bị thu nạp theo, cùng Đại La Thiên hóa thành một vầng sáng ở sau đầu của y.
Sau đầu y, hắc ám đạo luân lại càng dày đặc chất phác hơn, bao quanh động uyên Thái Nhất, từ bên trong bóng tối của đạo luân lại có một tầng ánh sáng phát ra.
Hứa Ứng bay xuống bên dưới, y muốn dặn dò Cảnh Minh và Minh Vương Tôn vài câu, cũng muốn đi gặp Tổ Thần và Chuông Rồng một lần, nói lời tạm biệt với bọn họ. Y còn muốn tới Thập Toàn Đạo Môn, sắp xếp công việc cho đại diện Thập Toàn Đạo Tổ đời tiếp theo.
Ngay tại lúc y di chuyển. Đột nhiên có một chùm sáng không biết từ đâu đến chiếu lên người y.
Hứa Ứng cảm nhận được một lực hút mạnh chưa có phát ra từ trong chùm sáng này, bất đắc dĩ đành phải để chùm sáng kia kéo bay lên trời
Y ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời như đã nứt ra, hào quang thần thánh chiếu xuống từ trong khe hở kia, đầu bên kia của hào quang ánh lên đủ loại màu sắc như dưới đáy biển
Hào quang dẫn Hứa Ứng bay lên cao hơn, đạo âm bên tai cũng làm cho người say mê, như đại đạo của một thế giới khác cao cấp hơn đang rung động bên tai y.
“Ta phi thăng rồi ư?”"