Hứa Ứng bất giác nhớ tới khi cô đóng giả làm quỷ hù dọa mình và Ngoan Thất, không khỏi mỉm cười. Thanh Bích nhìn như lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm lại là một cô bé thích đùa dai.
Y thu liễm tinh thần, quan sát những chỗ Thanh Bích chỉ.
“Trong Thương Đế tâm kinh có một đoạn thế này, từ nơi sâu xa có thái thượng chi cảnh, treo cao trên hư vô, nơi đó là khởi nguồn của đại đạo, thái thượng chi khí ẩn trong đó.”
Thanh Bích Tiên Tử chỉ vào kinh văn, khẽ dịch ngón tay nói: “Tu hành Thương Đế tâm kinh cần xác định vị trí thái thượng chi cảnh, lại mở thái thượng động uyên, dẫn dắt thái thượng chi khí để tu luyện. Loại phương pháp tu hành này có giống với tổ pháp mà ngươi truyền cho ta không?”
Hứa Ứng suy đoán kinh văn cẩn thận, phát hiện tuy Thương Đế tâm kinh cũng mở động thiên, hấp thu thái thượng chi khí nhưng không phải mở Bỉ Ngạn.
“Thương Đế tâm kinh là để bản thân kết nối với Thái Thượng Động Uyên. Rốt cuộc Thái Thượng Động Uyên là sao? Cũng là Bỉ Ngạn ư?”
Hứa Ứng đột nhiên nhớ tới cảnh tượng mình đã thấy trong Thái Hư chi cảnh.
Số lượng Bỉ Ngạn trong Thái Hư chi cảnh không chỉ có sáu, chỉ riêng những Bỉ Ngạn mà y thấy đã lên tới chín!
Có lẽ còn có Bỉ Ngạn mà y chưa từng thấy, thế thì không lên tới bao nhiêu.
“Thái Thượng Động Uyên, chẳng lẽ là Bỉ Ngạn trong Thái Hư chi cảnh? Thương Đế tâm kinh chắc có liên quan tới tổ pháp Hứa gia!”
Hứa Ứng so sánh hai loại pháp môn, suy nghĩ một lát rồi nói: “Vừa rồi ta và cha ta đang nói tới nguồn gốc của tổ pháp Côn Lôn Hứa gia. Xem ra tổ pháp của Hứa gia dựa trên cơ sở tiên pháp của Tổ Đình mà sáng tạo ra.”
“Bá phụ?” Thanh Bích nhìn Hứa Tĩnh, nháy mắt hỏi Hứa Ứng.
Hứa Ứng cười nói: “Thanh Bích cô nương, đây chính là gia phụ.”
Thanh Bích Tiên Tử hành lễ vãn bối với Hứa Tĩnh, nói khẽ: “Vãn bối Thanh Bích, còn chưa kịp bái kiến bá phụ.”
Hứa Tĩnh cười nói: “Cô nương không cần đa lễ.”
Y lấy từ trong khu vực Hi Di ra một tấm ngọc bội, cười nói: “A Ứng không biết đối nhân xử thế cho lắm, đã thiệt thòi cho cô nương rồi. Đây là ôn ngọc ở Doanh Châu, ngọc này cực kỳ hiếm óc, là đồ vật của tiên gia, treo trên người là có thể tránh được một đợt tử kiếp. Nếu đối mặt với đại kiếp sinh tử, ngọc bội sẽ vỡ nát, bản thân cô nương sẽ bình an vô sự. Lần đầu gặp mặt, Thanh Bích cô nương đừng chối từ.”
Thanh Bích Tiên Tử kinh ngạc nhìn Hứa Ứng.
Hứa Ứng cười nói: “Cô cứ nhận là được.”
Y nhìn về phía Hứa Tĩnh: “Cha, cha còn mảnh ngọc nào tương tự không?”
Hứa Tĩnh lại lấy một khối ra đưa cho y, cười nói: “Ta tu luyện ở Doanh Châu, lấy được hai mảnh, vốn định cho con một mảnh, cho con dâu một mảnh. Thôi thì đưa con trước.”
Thanh Bích đỏ mặt, định trả lại ngọc bội nhưng lại không biết mở lời như thế nào.
Cô chưa bao giờ gặp chuyện mời chào nàng dâu như vậy.
Hứa Ứng nháy mắt với cô mấy cái, nói: “Chúng ta bàn tiếp nào.”
Thanh Bích tưởng y có cách trả lại ngọc bội, trong lòng cũng yên tâm, tiếp tục nói: “Mấy ngày nay ta tu luyện Thương Đế tâm kinh, phát hiện nguyên thần có thể men theo Thái Thượng Động Uyên tiến vào Thái Thượng chi cảnh, ngao du trong đó, trao đổi với thái thượng chi đạo. Thái thượng chi đạo hình như không phải Tiên đạo.”
Hứa Tĩnh thấy cô thu hồi ngọc bội, thầm nghĩ: “Có thể thấy đã tình chàng ý thiếp rồi, chỉ thiếu điều xuyên thủng lớp giấy cửa sổ thôi.”
Hứa Ứng suy tư: “Tiên đạo của Tiên Đình khác với Tiên đạo của Tổ Đình, đại đạo trong Thái Thượng chi cảnh chắc là Tiên đạo của Tổ Đình.”
Thanh Bích tiếp tục thuật lại phát hiện của mình: “Thái Thượng chi đại hết sức kỳ quái, mênh mông thâm sâu, tàn khuyết thiếu thốn. Mỗi lần ta ngao du Thái Thượng chi cảnh tiếp xúc với Thái Thượng chi đạo đều có cảm giác vật ngã lưỡng vong, hoảng hốt mà tỉnh lại. Ta thấy rất nhiều tu sĩ ngồi ở đó, cực kỳ cổ xưa, có người cường đại vô biên, vượt qua hiểu biết của ta, có người đã trở thành xương cốt. Vì vậy ta luôn để mỉnh tỉnh lại, rời khỏi Thái Thượng chi cảnh, tránh bị đồng hóa thành đạo.”
Hứa Ứng và Hứa Tĩnh liếc mắt nhìn nhau, đều lộ vẻ kinh ngạc.
Hiện tượng mà Thanh Bích nói chưa từng xuất hiện trong Thái Hư chi cảnh.
Trong Thái Hư chi cảnh ẩn giấu rất nhiều Bỉ Ngạn, nhưng thật ra là hiện tượng mà vũ trụ đại đạo thai nghén. Ví dụ như Huyền Hoàng nhị khí, ví dụ như Hỗn Độn hải, Bất Diệt Linh Quang. Tiếp xúc với những nơi này sẽ không bị đồng hóa.
Thái Thượng chi cảnh trong miệng Thanh Bích lại có thể đồng hóa tu sĩ, hơn nữa Thái Thượng chi đạo tàn khuyết thiếu thốn, cũng rất kỳ quái.
“Thái Thượng chi cảnh không phải ở trong Thái Hư chi cảnh.”
Hứa Ứng thoáng chần chờ nói: “Thanh Bích cô nương, cô có thể cho ta một bản Thương Đế tâm kinh không?”