"Tiểu sư phụ, đầu của ta như bị cái gì đó đụng phải, cứ như muốn vỡ ra. Có điều tu vi của ta tăng lên rất nhiều!" Minh Mạn công chúa vừa mừng vừa sợ, chỉ có điều mất trí nhớ một đoạn thời gian, không nhớ mình bị Hứa Ứng đánh bay.
Hứa Ứng cũng không biết chuyện gì xảy ra, nói: "Minh Mạn, chúng ta đại chiến cùng Bất Hủ Chân Vương của Bỉ Ngạn, trận chiến này cát hung khó liệu. Ngươi không nên đi theo chúng ta, ta đưa ngươi trở về Đế đô Long Đình."
Minh Mạn công chúa do dự một chút, gật đầu nhẹ.
Trận chiến với Bất Hủ Chân Vương chắc chắn sẽ cực kỳ kịch liệt, cô thật sự không cách nào nhúng tay vào được, thậm chí ngay cả quan chiến cũng chết chắc. Tình huống tốt nhất chính là trở lại Đế đô Long Đình, có phụ thân của cô là Minh Đạo Đế bảo vệ, không đến nỗi xảy ra vấn đề.
Hứa Ứng viết chữ trên không trung, nói rõ mình định đi đâu, tâm niệm khẽ động, điên đảo càn khôn, mang theo Minh Mạn cùng trở lại mặt đất.
"Bây giờ ta đã tu thành Chí Tôn, chắc chắn không thể sánh bằng tồn tại Bất Hủ như Ẩn Nguyên Tử, thế nhưng lẻn vào Đế đô chắc vẫn được."
Trong lòng Hứa Ứng vô cùng hiếu kỳ, rất muốn đi gặp tồn tại Bất Hủ của Bỉ Ngạn này, rốt cuộc có chênh lệch bao nhiêu với tồn tại Bất Hủ như Viễn Tổ, Minh Đạo Đế.
Thân thể hắn nhanh chóng hóa rồng, chẳng bao lâu sau đã hóa thành một nam tử đầu rồng thân người, hạ giọng nói: "Biết người biết ta, mới có trăm trận trăm thắng!"
Minh Mạn công chúa thấy thế, cũng từ thiếu nữ nhân tộc hóa thành thiếu nữ long tộc, hai người sánh vai cùng đi, tựa như một đôi uyên ương, dẫn tới long tiên trên đường liên tục nhìn qua.
Đế đô Long Đình ở trên không trung, bên trong có từng tòa động uyên xoay tròn, thỉnh thoảng có dị nhân đi ra, những dị nhân này đều là đệ tử của Bất Hủ Chân Vương Ẩn Nguyên Tử.
Ẩn Nguyên Tử giáng lâm Thiên Tiên giới, định ra tay với tam giới, xuyên qua khu vực ngưng kết giữa thiên địa. Nhưng loại chuyện này, sao lại để Chân Vương tự mình ra tay được, đương nhiên là phải nô dịch long tộc đi xuyên qua khu vực ngưng kết.
Lần này đệ tử của hắn ta giáng lâm, chính là thay hắn ta sai khiến cường giả long tộc.
Về phần Ẩn Nguyên Tử lại thoải mái thanh tịnh.
Lúc này, một đệ tử vội vàng đi tới, khom người nói: "Sư tôn, bên ngoài có một người trẻ tuổi của Thánh tộc, tự xưng là Lục dị nhân, y phục ăn nói đều rất kỳ quái, tới cầu kiến sư tôn."
"Lục dị nhân?"
Ẩn Nguyên Tử kinh ngạc, "Đây là tên gì? Quá kỳ quái, để hắn tiến vào."
Đệ tử kia rời đi, sau một lát, Lục dị nhân đi vào tòa Tiên điện này, chào Ẩn Nguyên Tử. Ẩn Nguyên Tử thấy hắn thực hiện một loại lễ tiết lạ lẫm, chứ không phải lễ tiết vãn bối Bỉ Ngạn gặp trưởng bối, trong lòng có phần không vui, chỉ có điều hắn cũng không biết lai lịch của Lục dị nhân, nhẫn nại nói: "Lục dị nhân, ngươi tới gặp ta có chuyện gì?"
Lục dị nhân thấy hắn không mời mình ngồi bèn đứng lên đáp lời, cười nói: "Lần này vãn bối đến, là muốn thỉnh giáo công pháp."
Ẩn Nguyên Tử khẽ nhíu mày, càng thêm không vui, nói: "Nếu như thỉnh giáo công pháp, ngươi phải đi thỉnh giáo ân sư của mình. Ân sư dạy bảo, vượt qua người ngoài như ta gấp trăm lần. Sao còn không tới gặp ta?"
Lục dị nhân nói: "Ta không có sư thừa. Phụ mẫu ta chính là sứ giả hộ tống ba khối Thúy Nham, lúc đi vào Tam giới đã bị long tộc bản địa hiểu lầm, kết quả cha mẹ song song lìa đời, chỉ còn lại một mình ta lưu lạc tam giới. Ta học được tuyệt học của Bỉ Ngạn từ hai khối Thúy Nham, nhưng có chỗ không hiểu, đến mức cảnh giới bị vây khốn, chậm chạp không cách nào đột phá."
Trong lòng Ẩn Nguyên Tử hết hẳn không vui, kinh ngạc nói: "Ngươi là con trai trinh sát? Cha mẹ ngươi bị man di tam giới giết chết?"
Lục dị nhân vâng dạ.
Ẩn Nguyên Tử đứng dậy đi tới trước người của hắn, hai tay đỡ lấy hai vai, đánh giá trên dưới, cười nói: "Hài tử của công thần, lưu lạc tha hương, thế mà vẫn trưởng thành, thật sự là dị số. Ngươi tu luyện đạo pháp trên Thúy Nham, đương nhiên không cách nào tu luyện đến cảnh giới chí cao. Ba khối Thúy Nham kia, là dùng để đốt rẫy gieo hạt."
Lục dị nhân kinh ngạc, không rõ ý tứ của hắn: "Cái gì gọi là đốt rẫy gieo hạt?"
Ẩn Nguyên Tử cười ha ha rồi cất bước đi ra khỏi Tiên điện, nhìn về phía Thiên Tiên giới rộng lớn vô ngần, nói: "Ngươi xem, vùng vũ trụ này bồng bềnh trong Hỗn Độn hải vô biên vô hạn, phát triển dã man. Nó có vô số tinh hệ, có vô số của cải, tu sĩ của vũ trụ này còn rất nguyên thủy, bọn họ dựa vào một chút tài trí như vậy để bước lên con đường tu luyện."
Lục dị nhân cười nói: "Đạo pháp của tam giới quả thật rất thấp kém, đại đạo mà bọn họ phát hiện và khống chế thực sự quá ít."
Ẩn Nguyên Tử nói: "Cho nên trong mắt chúng ta, Tam giới chính là một mảnh đất hoang mọc đầy cỏ dại. Muốn trồng hoa màu ở chỗ này, cần đốt rẫy gieo hạt, khai khẩn đồng ruộng."