Nắm đấm của Hứa Ứng đánh tới, một quyền đánh xuyên ngũ quan của hắn, nắm đấm nhô ra từ sau ót, lạnh lùng nói: "Quyền này, là báo thù cho tộc nhân tử nạn của khu đất Hứa gia ta!"
Tiên Đế Chí Tôn vẫn chưa chết, vẫn ra sức giãy dụa, quyền cước đan xen, điên cuồng tấn công Hứa Ứng. Nhưng đánh thì đánh, hắn liền không còn sức lực.
Cùng lúc đó, sức sống tràn trề từ trong Đạo cảnh hỗn độn lại vọt tới lần nữa, khiến đầu của hắn lại mọc ra. Nhưng mới vừa mọc ra, hắn đã hoảng sợ nhìn thấy quyền phong của Hứa Ứng đã đánh tới!
"Quyền này là để báo thù cho kiếp nạn mà cha mẹ ta gặp phải!"
"Ầm!"
Đầu của hắn bị quyền này đánh xuyên, ngũ quan bị nghiền thành giấy mỏng, dán trên nắm đấm, máu me đầm đìa.
"Quyền này, là cho năm vạn năm, những na sư na tiên chết trong nạn thu gặt Na pháp!"
"Ầm!"
Tiếng vang nặng nề truyền đến, Tiên Đế Chí Tôn lại biến thành một thi thể không đầu, nhưng sau một khắc, đầu lâu của hắn lại sinh trưởng trở lại trong hoạt tính dồi dào mà Hứa Ứng truyền sang.
"Quyền này, là báo thù cho Na tiên thế giới Nguyên Thú tự giết lẫn nhau năm vạn năm qua!"
"Quyền này là báo thù cho tất cả luyện khí sĩ không cách nào phi thăng trong năm vạn năm qua!"
"Quyền này là để báo thù cho kiếp thứ nhất của ta!"
"Quyền này, là báo thù cho Tử Đồng kiếp thứ nhất!"
"Quyền này là để báo thù cho Thiên Tôn Nguyên Đạo Hải, Đế Quân Trần Trường Sinh và Nguyên Quân!"
"Rầm!" "Rầm!" "Rầm!"
....
Tiếng vang nặng nề cất lên từ trên dòng sông thời gian, từng cái đầu của Tiên Đế Chí Tôn bị nện đến nát bét, nhưng lập tức lại có từng cái đầu mọc ra, Hứa Ứng như máy móc nện xuống.
Y muốn báo thù cho mình, mỗi một kiếp của bản thân đều là sinh mệnh tươi sống. Mỗi kiếp của Tử Đồng đều là người bị điều khiển không thể làm theo ý mình.
Năm vạn năm qua đã tích lũy đầy thù hận, khiến cho y không cách nào kìm nén được cơn giận dữ của mình, khiến y bộc phát ngay tại thời khắc này, y muốn xuất quyền đánh chết kẻ địch này nhưng lại không nỡ đánh chết, bởi vì thù hận còn rất nhiều không có chỗ phát tiết, không có chỗ để trả thù.
Tiên Đế Chí Tôn không ngừng chao đảo giữa sống chết, lúc trước còn có sức lực đi phản kháng đòn tấn công của Hứa Ứng, nhưng sau đó dần dần không còn hơi sức nào nữa.
Đâu chỉ không có hơi lực? Ý thức của hắn gần như bị Hứa Ứng đánh tan, tất cả lực lượng trong cơ thể hắn, phảng phất như bị Hứa Ứng rút sạch. Lục đại Đạo cảnh của hắn cũng bị công kích của Hứa Ứng chấn động đến mức chia năm xẻ bảy, đạo lực bị đánh tan, cho dù muốn giơ tay chống cự cũng không có khả năng.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Hứa Ứng còn đang nện, đánh càng ngày càng tàn nhẫn, đánh cho vô số chi đứt rơi vào trong sông dài, bị thời gian chậm rãi hòa tan, biến mất không thấy gì nữa.
Không biết qua bao lâu, Hứa Ứng đánh tới mức chính mình cũng có phần mệt mỏi, cuối cùng đánh ra một quyền, đánh Tiên Đế Chí Tôn thành một bãi bùn nhão.
"Quyền này, là vì báo thù cho bản thân ta!"
Y vứt thi thể Tiên Đế Chí Tôn thịt nát xương tan xuống, đi về phía ba tòa động uyên và mảnh vỡ nguyên thần của Viễn Tổ.
Phía sau y, thi thể Tiên Đế Chí Tôn chậm rãi chìm vào dòng sông thời gian, đang dần tan rã trong thời gian.
Hứa Ứng gỡ xuống ba tòa động uyên và nguyên thần Viễn Tổ, dọc theo bờ sông đi về phía bên kia.
Thời gian chảy xuôi dưới chân y.
Sáu mươi vạn năm trước, Mạnh Sơn Minh đang khổ sở suy tính làm sao cứu mạng được cho ân sư Thanh Huyền, hắn đã có chút danh tiếng, khả năng tính toán dù đặt trong Tử Vi Tiên Đình cũng không phải chuyện đùa.
Nhưng bất kể hắn suy tính thế nào, từ đầu đến cuối Thanh Huyền vẫn có một trận tử kiếp.
Hắn không thể cứu sống sư phụ của mình.
"Ta cứu không được sư tôn, nhưng ta có thể cứu chính mình! Ta muốn chuẩn bị chu đáo cho tương lai của mình! Kể từ hôm nay, ta chỉ sống vì chính mình!"
Hắn đi ra thạch thất bế quan, đi ra bên ngoài.
Lúc này, bên tai của hắn truyền đến tiếng vang rầm rầm, lại một tiếng, rất có quy luật, như là gõ vào trên thân thể phát ra thanh âm.
Hắn dò xét bốn phía, lại không nhìn thấy âm thanh vang lên từ nơi nào.
Hắn hỏi thăm những người khác, nhưng kỳ quái chính là, những người khác đều không nghe được âm thanh này.
Loại thanh âm này có vẻ rất kỳ quái, tựa hồ chỉ có một mình hắn mới có thể nghe được.
"Sơn Minh sư huynh! Sơn Minh sư huynh!"
Sư đệ Vi Tự của hắn chạy tới bên này, cao giọng nói: "Sư phụ tìm huynh! Mau theo ta... Sư huynh, sao tóc ngươi lại bạc đi nhiều thế?"
Mạnh Sơn Minh nghe vậy trong lòng cả kinh, vội vàng chiếu gương, chỉ thấy chính mình trong gương chẳng biết lúc nào trở nên hoa râm tóc, đúng là già đi rất nhiều.
Hắn nghịch thiên cải mệnh, thử thay đổi vận mệnh của Thanh Huyền, tâm thần hao tổn quá lớn, trong lúc bất tri bất giác đã bạc đầu.
"Không có gì. Vi Tự, sư phụ tìm ta có chuyện gì?"