Hứa Lệ Ứng tiếp tục nói: “Nhưng lại có không ít cường giả dựa vào cơ sở Thiên đạo này để sáng tạo công pháp thần thông, bọn họ mới là chủ lực nhắm vào Thiên Tôn!”
Hứa Ngược Ứng hưng phấn nói: “Ví dụ như Ninh Trọng Thiên Tôn, Ngọc Đường đại pháp của hắn là dựa trên cơ sở Thiên đạo. Tin tức này mà đồn tới tai hắn, chắc chắn hắn sẽ căm hận Thiên Tôn!”
Hứa Bạo Ứng hung ác nói: “Chắc chắn có không ít cường giả như vậy! Không cần chúng ta ra tay, bọn họ sẽ tự xé xác Thiên Tôn!”
Hứa Thương Ứng rụt rè nói: “Cũng có thể là Thiên Tôn xé xách bọn họ...”
Hứa Ứng đưa ra kết luận: “Nhưng cho dù kết quả thế nào, cũng là tốt cho chúng ta, đúng không?”
Hoang Thương Ai Lệ Bạo Ngược hưng phấn hẳn lên, dồn dập thảo luận các kiểu chết của bá chủ Tiên giới như Thiên Tôn, Ninh Trọng, Nguyên Quân, Đế Quân, rồi dùng thi thể bọn họ chế tạo pháp bảo gì.
Hứa Ứng bề ngoài nho nhã hiền lành, cười cười nói nói với Thổ Địa thần Tổ Đình và Thương Thiên Đế Quân, nhưng hai người hoàn toàn không ngờ nếu bây giờ bọn họ vén sọ Hứa Ứng lên, có thể thấy bảy người tí hôm nay ngồi trong đầu y, bàn bạc kế hoạch tà ác.
Thổ Địa thần Tổ Đình dẫn bọn họ đi tới, xuyên qua từng bức tượng đá hùng vĩ, cuối cùng cũng tới thần điện của Tổ Thần, trước một gian nhà tranh.
Hứa Ứng đã được như ý nguyện, gặp Tổ Thần.
Chỉ thấy một ông lão tóc bạc gầy gò đi ra khỏi gian nhà tranh, nhìn thấy bọn họ, nở nụ cười.
Hắn chính là Tổ Thần.
Khác với Hứa Ứng tưởng tượng, Tổ Thần càng giống một ông lão cao tuổi, không có thân thể hùng vĩ vô song, cũng không có thần lực kinh thiên động địa.
Hắn cũng không sống trong cung điện cao vút tận tầng mây, ra vào cũng không có long phượng theo hầu.
Hắn mặc một bộ y phục thanh lịch, không nhìn ra niên đại và kiểu dáng, chỉ là vải bố bình thường khoác lên người.
Khi thấy Hứa Ứng, hắn như đang nhìn đứa trẻ hàng xóm, nở nụ cười hiền lành.
Hứa Ứng nhìn thấy hắn lại như thấy một nguyên thần hùng vĩ trải rộng khắp tinh không, thần lực bao phủ Chư Thiên Vạn Giới, hễ là chỗ có người đều được thần lực này bao phủ.
Loại cảm giác này chỉ trong thoáng chốc nhưng lại cực kỳ chấn động.
Thương Thiên Đế Quân đi tới cúi người lễ bái: “Đệ tử tham kiến Tổ Thần.”
Hắn cũng là tiên thần kiêm tu, tuy thân thể đã chết nhưng nguyên thần lại dựa vào Thần Đạo mà phục sinh.
Đã tu luyện thần đạo thì đều phải xưng đệ tử trước mặt Tổ Thần.
Thương Thiên Đế Quân được người người tôn là sư tổ, cửu thiên thượng phụ, tổ tông vạn thần, nhưng trước mặt Tổ Thần vẫn là tiểu bối.
Tổ Thần ra hiệu cho hắn đứng dậy nói chuyện, cười nói: “Thiên Bồng có thể sống lại, đúng là đáng mừng. Ta đã già cả rồi, các ngươi cứ lần lượt chạy tới gặp lão già này, gửi gắm hi vọng nơi này, khiến ta rất áp lực. Ngươi nhìn đi, bây giờ răng ta cũng lung lay, đi đứng run rẩy, nói năng cũng không đủ lực. Một đêm ta phải rời giường đi tiểu tới bốn năm lần, sáng sớm không nhấc nổi thùng nước tiểu đi đổ, còn phải nhờ Thổ Địa thần giúp ta.”
Hứa Ứng nhìn Thổ Địa thần bên cạnh, nói nhỏ: “Hàng ngày ngươi còn phải đi đổ thùng phân?”
Thổ Địa thần sắc mặt âm trầm, có vẻ rất không vui: “Ai cần ngươi lắm chuyện.”
Tổ Thần tiếp tục nói: “Thái Thanh đạo nhân tới gặp ta, nói đạo huynh, đám người Đạo Tổ đã tới Bỉ Ngạn, không có ai chủ trì, không phải ngài thì không được. Ngọc Hư đạo nhân cũng tới tìm ta, nói là, đạo huynh, ngài đi ra đi. Thiên địa nguyên thần của Hư Hoàng Đại Đạo Quân cũng tới nói đạo huynh, thiên địa nguyên thần cũng là thần, do ngài cai quản, ngài ra ngoài đi. Thập Điện Diêm La cũng vui vẻ chạy tới, nói ngài không ra thì mọi người chết cả mất.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói: “Ta nói với bọn họ là ta già rồi, răng không ăn nổi, không nhấc nổi thùng phân, còn phải nhờ thần lực của các tiểu bối giữ mạng. Ta chỉ còn cái lưỡi động đậy được thôi. Ta không đánh nổi, các ngươi mời cao nhân khác đi.”
Thương Thiên Đế Quân nghe vậy lại suy nghĩ một hồi rồi nói: “Răng cứng mà lại rụng trước, lưỡi mềm thì lại sống sót. Ý của Tổ Thần là chỉ có chí như trong thiên hạ mới có thể tiếp tục sinh tồn?”
Hắn mỉm cười, cúi người lễ bái: “Đa tạ Tổ Thần đã chỉ điểm! Một đêm tiểu bốn năm lần, thùng nước tiểu là có ý gì?”
Tổ Thần tức giận gần chết, lườm hắn một cái run rẩy nói: “Tùy ngươi nghĩ sao thì nghĩ. Ta biết ý ngươi khi tới đây rồi, đơn giản là mời ta rời núi, làm chỗ dựa cho các ngươi. Nhưng Chí Tôn Tiên giới còn lạ gì lai lịch của ta? Thương thế trên người ta là do bọn chúng lưu lại. Bảo ta ra ngoài, vô dụng thôi!”
Thương Thiên Đế Quân lúng túng nói: “Tổ Thần, tiên nhân không hạ giới, thế giới vẫn được bảo toàn. Tam giới triều tịch sắp tới lúc cường thịnh, Địa Tiên giới sáp nhập, tiên nhân xuất hiện tại thế gian. Khi đó chính là lúc dân chúng lầm than gian khổ, chúng ta nên làm thế nào?”