Hỏa Long Thượng Nhân thấy vậy nói với Hàn Trạch Khang: “Ngươi đi thắp hương, vi sư tới giết bức tượng Phật kia!”
Hắn phi thân lên đánh về phía bức tượng sắt, miệng quát: “Hỏa Long đạo gia của Thần Thứu cung ở đây, chư tà tránh lui, ai cho ngươi lắm lời! Lên, lên, lên!”
Nguyên thần của hắn hiển hiện, ánh lửa bập bùng, từng tấm phù triện bay ra, đánh về phía bức tướng ắt kia. Tượng Phật kia tuy là cục sắt, không có bao nhiêu pháp lực nhưng lại cực kỳ linh hoạt, nhảy nhót như bay, tránh né công kích của hắn.
Từng tấm bùa cháy rực đánh xuống, ầm ầm nổ tung, khiến tượng Phật nổ lăn lông lốc.
Bức tượng sắt nổi giận: “Ta chính là Phật gia, ngươi dám đánh ta?”
Trong cơ thể nó ẩn chứa một luồng lực lượng Cổ Phật, từng kéo Hứa Ứng vào ảo ảnh nghiệt hỏa, bị Hứa Ứng dùng thần thức phá vỡ. Giờ phút này nó định lăp lại chiêu cũ, định kéo Hỏa Long Thượng Nhân vào ảo ảnh, nhưng thần hồn của Hỏa Long Thượng Nhân không hề nhúc nhích, nó không thể dao động được.
Cái lão ngốc này có chút bản lĩnh.
Nó lại không biết, nhánh Thần Thứu cung vốn am hiểu đạo này.
Thần Thứu cung chuyên tu hành thuật pháp cõi âm, trình độ thần hồn thiên hạ vô song, tổ tiên từng làm việc dưới trướng tứ đại bá chủ cõi âm, sao chép phù văn trên người tứ đại bá chủ mà ngộ đạo, cuối cùng phi thăng thành tiên.
Hỏa Long Thượng Nhân vốn tư chất không đủ, không hiểu nhiều về phù văn mà tổ tiên truyền lại, nhưng sau khi Hứa Ứng bồi dưỡng một phen, cuối cùng có đột phá kinh người về mặt thuật pháp cõi âm.
Tâm tính của hắn cao hơn Hứa Ứng, bức tượng Phật thi pháp nhưng không cách nào kéo hắn vào ảo ảnh, lại bị một lá bùa dán lên người.
“Ầm!”
Lá bùa nổ tung, bức tượng sắt lăn lông lốc, đâm vào cánh cửa phong ấn bản thể của mình.
Cùng lúc đó Hàn Trạch Khang vội vàng dâng hương khắp bốn phía, cắm từng nén hương phía trước bức tượng Phật trấn thủ tại đây.
Tượng sắt thấy vậy giận tím mặt: “Thằng nhãi thối tha, ta giết ngươi trước!”
“Ngươi sẽ chết trước!”
Hỏa Long Thượng Nhân bay tới, liên tiếp dán bùa lên người nó, tượng Phật sắt giận không kiềm được hét lên: “Thằng trọc kia, ngươi có biết bản tọa là ai không? Bản tọa chính là...”
“Nổ! Nổ! Nổ!”
Hỏa Long Thượng Nhân hét lớn, bùa chú hàng yêu phục ma nổ tung, chỉ trong khoảnh khắc đã nổ tới mức tượng Phật bằng sắt mình đầy thương tích.
Hỏa Long Thượng Nhân đang định diệt trừ nó thì từng bức tượng Phật bằng đá bỗng được khí hương hỏa đánh thức, Phạn âm vang dội, Hỏa Long Thượng Nhân kêu lên một tiếng đau đớn, chỉ cảm thấy tất cả thân thể nguyên thần pháp lực thần thức đều bị trấn áp, không thể vận dụng bất cứ pháp lực gì!
Hắn rơi bộp một tiếng từ trên không trung xuống đất.
Bức tượng Phật bằng sắt cũng lạch cạch một tiếng, ngã xuống cách đó không xa.
Hàn Trạch Khang cũng cảm thấy thân thể nguyên thần pháp lực đều bị phong ấn, vội vàng nói: “Sư phụ, làm sao bây giờ?”
“Vật lộn!”
Hỏa Long Thượng Nhân đứng dậy đánh về phía tượng Phật bằng sắt.
Hàn Trạch Khang cũng chạy tới, hai sư đồ ra tay đánh nhau với bức tượng sắt kia, liều cả tính mạng.
Xung quanh đám người, từng bức tượng đá có mắt dọc mở ra giữa mi tâm, ai nấy kết ấn, tư thế khác nhau, phong ấn tất cả đạo pháp xung quanh, trấn áp hết thảy!
Hứa Ứng và hai đại hóa thân Huyền Không cũng rơi xuống đất, sau lưng Hứa Ứng vang lên tiếng leng keng, Hỗn Thiên đỉnh, Dao Trì, Thập Nhị Trọng Lâu và Thiên Quan đều rơi rụng, không còn chút pháp lực nào.
Thậm chí ngay cả động thiên Tiên giới sau lưng y cũng ảm đạm, xoay tròn một lượt rồi biến mất không thấy đâu.
Hai đại hóa thân Huyền Không cũng không thể vận dụng bất cứ khí hương hỏa nào, nhưng thân thể của bọn chúng vẫn cường đại không gì sánh được.
Hóa thân Hỏa Đức rảo bước đi tới, cười lạnh nói: “Hứa Ứng, không còn pháp lực, ngươi làm thế nào đối đầu với hai vị Thần Vương?”
Hai hóa thân Thần Vương một trái một phải đồng thời lao về phía y!
Nhưng ngay lúc này trong thân thể Hứa Ứng đột nhiên có một luồng lực lượng khác phóng lên tận trời, hóa thành một động thiên, kết nối với Võ Đạo Bỉ Ngạn!
Y phát động huyền công, trực tiếp tăng cường lên cảnh giới thứ sáu, tung người lao tới, nghênh tiếp nắm tay của hóa thân Hỏa Đức, cũng đấm ra một quyền.
“Rầm!”
Lòng bàn tay hóa thân Hỏa Đức bị quyền của y xuyên thủng, Hứa Ứng xuyên qua lòng bàn tay hắn, thi triển Chiến Thần Bát Pháp.
Hứa Ứng từ trên trời giáng xuống, thức thứ nhất, Phiên Thiên!
Bầu trời nổ tung, như cả một đại lục Tiên giới từ trên không trung đập xuống, hóa thân Hỏa Đức bị chưởng này đánh lên trán, ấn pháp này đập cho sọ não hắn lõm sâu xuống.
Thức thứ hai, Phúc Địa!
Hứa Ứng hạ xuống lồng ngực hắn, hai chân gần như chìm vào cơ thể hắn, ép tới mức xương sườn hắn gãy răng rắc, hai tay đẩy lên trên như muốn lật tung mặt đất!