Hắn là con trai của Thiên Tôn, gia học uyên thâm ngoài tập trung tiên linh chi khí tu luyện còn đi vào lòng đất, khai thác địa phế chi khí, rèn luyện đại đạo .
Tế Giác Phật tử cũng tiến bộ không chậm, chỉ có Hứa Ứng mấy ngày nay hết sức chuyên chú tu luyện kiếm đạo nguyên thần, từ đầu tới cuối không mấy thu - kiếm tâm của y chưa thông thấu.
Hứa Ứng ổn định lại cảm xúc, hít thở tiên linh chi khí của Doanh Châu, chỉ cảm thấy đầu óc thanh thản sảng khoái, một là không cách nào đột phá kiếm tâm, tu hành kiếm đạo nguyên thần, hai là Ninh Thanh công tử và Tế Giác đều đang tu luyện, mình lẻ loi nhàm chán, dứt khoát chỉnh lý lại các loại đạo pháp thần thông mà mình lĩnh ngộ được mấy năm nay.
Từ khi y bước vào Tổ Đình tới giờ vẫn chưa có thời gian yên tĩnh ngồi xuống chỉnh lý lại sở học, lần này lại là thời cơ tốt.
“Lúc Thiên ma Chí Tôn đưa y phục cho ta đã nói đạo hạnh của ta quá cao, cảnh giới khó mà chứa nổi, ý chỉ ta muốn phát huy đạo hạnh của mình thì phải đi lên con đường của mình. Nhưng dễ gì tìm được con đường của mình?”
Hứa Ứng ổn định lại tâm thần, lĩnh ngộ chỉnh lý đại đạo Thái Thanh, Ngọc Hư, U Minh và Huyền Hoàng, trong lòng thầm nhủ: “Ninh Thanh công tử nói cũng đúng, đã có xe ngựa sao phải phát minh lại bánh xe. Đứng trên vai người khác, chỉ cần đứng đủ cao là có thể giẫm kẻ khác dưới chân. Đạo tràng của những tồn tại cổ xưa như Thái Thanh, Ngọc Kinh, Ngọc Hư có ẩn chứa đạo lý của bọn họ, cũng là ta đứng trên vai họ.’
Y không ngừng chỉnh lý lĩnh ngộ, dần dần phát hiện ảo diệu của những đại đạo cổ xưa này, bất giác đắm chìm vào đó, cảm ngộ ảo diệu vận dụng mỗi loại đại đạo.
Tế Giác Phật tử và Ninh Thanh công tử tỉnh lại mấy lần, thấy Hứa Ứng ngồi yên tại chỗ, không biết đang lĩnh ngộ thứ gì mà thân thể không ngừng tỏa hào quang, ánh sáng và khí bốc lên, khẽ phát ra đạo âm huyền diệu.
Đạo âm kia không bá đạo như đạo âm Tiên đạo, không hiểu được cũng không sinh ra hiện tượng khủng khiếp gì mà rất bình thản, như không mang lực lượng gì.
Nhưng Tế Giác và Ninh Thanh đều cảm nhận được bên trong đạo âm này ẩn chứa lực lượng đáng sợ.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng cùng có suy nghĩ: “Chỉ cần A Ứng thí chủ không phát bệnh, thế thì đừng quấy rầy hắn.’
Cứ hai ngày là Tế Giác lại tỉnh một lần, bổ trung thần thông Phật môn cho Hứa Ứng, hóa giải uy lực của phong ấn sáu chữ. Thời gian từ từ trôi qua, bất tri bất giác đã qua hơn nửa năm, trên bầu trời chợt có hào quang hiện lên, đầu tiên trông như vì sao nhưng không sáng mấy.
Nhưng thêm vài ngày nữa, ngôi sao kia càng ngày càng rực rỡ, càng ngày càng lóa mắt.
Lại thêm vài ngày, thứ đó đã như trăng sáng, do dù đang là ban đêm mà bầu trời cũng không khác gì ban ngày!
“Đó là cái gì?”
Ninh Thanh công tử là con trai Thiên Tôn, kiến thức uyên bác, Tế Giác Phật tử cũng đi theo Phật Tổ và chư phật, tầm mắt kiến thức đều bất phàm, nhưng luồng sáng trong hư không lại khiến bọn họ trợn tròn mắt nhìn nhau.
Lại thêm vài ngày, ánh sáng càng lúc càng lớn Ninh Thanh và Tế Giác cảm thấy nguyên thần của bản thân cũng chậm rãi tăng trưởng, lực lượng hồn phách không ngừng tiến bộ.
Ninh Thanh nhìn chùm sáng khổng lồ trên bầu trời, miệng lẩm bẩm: “Thứ này... là một luồng bất diệt linh quang khổng lồ!”
Tế Giác tâm thần chấn động, nhìn về phía chùm sáng trong hư không: “Tuyệt đối không thể như vậy được...’
Nhìn từ Doanh Châu lại, chùm sáng này đã cực kỳ khổng lồ, có thể thấy nguồn gốc của chùm sáng lại càng to lớn.
“Nó là bất diệt chân linh của ai?” Ninh Thanh công tử lẩm bẩm: “Mỗi người đều có bất diệt chân linh, ánh sáng mà bất diệt chân linh tỏa ra chính là bất diệt linh quang. Nếu hào quang trong hư không là bất diệt chân linh tỏa ra, thế thì hắn cũng không thể tưởng tượng nổi bất diệt chân linh của ai mà khổng lồ như vậy!
“Cũng có thể không phải bất diệt chân linh.’
Tế Giác nói: “Ta nghe nói trong vũ trụ có sinh vật tự sinh ra bất diệt linh quang.”
Ninh Thanh được hắn nhắc nhở, tỉnh ngộ nói: “Thiên lộ kết nối thế gian với Tiên giới ta nghe nói Thiên lộ chính là chín loại sinh vật do bất diệt linh quang hình thành. Sau khi bất diệt linh quang đó bị phá vỡ sẽ hóa thành từng cọng tiên dược có lực lượng bất phàm!”
Hai người nhìn lên, cho dù là bất diệt linh căn trên Thiên lộ cũng kém xa quầng sáng không kia!
Quầng sáng này gây ra dòng lũ địa từ nguyên lực, bộc phát từ dưới lòng đất, phòng lên tận trời, cuồn cuộn kéo về phía địa điểm rực rỡ không gì sánh được kia, hình thành một cây cầu!
“Nơi này là Bỉ Ngạn Dũng Tuyền!” Ninh Thanh công tử lẩm bẩm.