Hứa Ứng thầm nghĩ: “Người vừa bộc phát uy lực pháp bảo chặn đường chúng ta chính là hắn? Uy lực của pháp bảo này không tệ. Có thể thấy bản lĩnh của người này cũng khá cao minh.”
Y thầm khen trong lòng: “Trong Chư Thiên Vạn Giới, số lượng luyện khí sĩ cường đại không phải là ít. Ta còn lo lắng do không cách nào phi thăng nên luyện khí sĩ sa sút. Không ngờ trong thế giới khác luyện khí sĩ vẫn đang tiến bộ.”
Y thầm vui vẻ trong lòng.
Tuy sau khi đi vào Ma Vực, y cảm thấy ma tộc không bết bát như mình tưởng, nhưng từ đầu đến cuối y không coi mình là luyện khí sĩ ma tộc.
Trong lòng y, bản thân vẫn là một thành viên của Chư Thiên Vạn Giới, là Hứa Ứng khống chế Thiên đạo.
Thấy nhánh luyện khí thế giới khác không bị tàn phá như thế giới Nguyên Thú, y cũng vui vẻ thay cho những luyện khí sĩ của thế giới đó!
Người bên ngoài đạo quan cũ nát dừng bước, đi vào trong đạo quán, miệng cười nói: “Sở Thiên Đô, sau chuyện hôm nay ngươi có thể thấy mưu trí của ta, cũng có thể thấy thực lực của ta. Ngươi thì hoảng hốt chạy trốn, ta thì thong dong đi qua hào quang trọng bảo Tiên đạo như vào chỗ không người. Chỉ riêng điểm này cũng có thể khiến ngươi chứng kiến ngộ tính của ta.”
Hứa Ứng nhìn ra ngoài cửa đạo quán, chỉ thấy một nam nhân thanh niên thân thể cao lớn khôi ngô đang đi tới, thân hình cao lớn, mắt hổ, người mặc tấm áo xanh nâu già dặn, quần dưới màu đen, y phục có trang sức dư thừa, trên người cũng không đeo trang sức.
Hứa Ứng mỉm cười đáp lại nam nhân kia, cố gắng cho bản thân hiền lành thuận mắt.
Thanh niên râu tóc quai nón kia ánh mắt như lửa đốt, nhìn chằm chằm vào Hứa Ứng, cười nói: “Biểu hiện của ta lần này liệu có thể làm đối thủ của Sở Thiên Đô ngươi không?”
Hứa Ứng ngạc nhiên, không biết vì sao hắn lại hiểu lầm, cười nói: “Vị huynh đài này, ta không phải Sở Thiên Đô, ngươi nhận lầm người rồi.”
Thiếu niên râu quai nón kia cười ha hả, cất cao giọng nói: “Tử Y Ma Hầu - Sở Thiên Đô, ngươi tháo mặt nạ ra, đổi y phục khác rồi tưởng rằng không ai nhận ra ngươi à?”
Hứa Ứng cực kỳ kinh ngạc.
Thiếu niên râu quai nón cười lạnh nói: “Ngươi là đệ tử của Tiểu Thiên Tôn, cường đại nhất trong thế hệ trẻ tuổi của Ma Vực, xưa nay luôn mặc áo tím đeo mặt nạ, không chịu dùng diện mạo thật gặp người khác. Nhưng ai mà nghĩ Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô lại là một thiếu niên miệng còn hôi sữa!”
Hứa Ứng giải thích: “Ta không phải Tử Y Ma Hầu thật mà. Huynh đài, trong chuyện này có gì hiểu lầm chăng?”
Thiếu niên râu quai nón đáp: “Tại hạ Thẩm Bạch Duật, xuất thân đại thế giới Thái Thủy, sư phụ là cốc chủ Hoang Kiếm cốc Cao Huyền Tông. Sở Thiên Đô, mời!’
Hứa Ứng lắc đầu nói: "Thẩm đạo hữu, ngươi nhận lầm người rồi..."
Thiếu niên để râu quai nón Thẩm Bạch Duật sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lộ vẻ hung dữ, thản nhiên nói: “Vừa rồi tại hạ đã thể hiện pháp bảo, mưu trí, vũ lực và ngộ tính, có phải kinh tài tuyệt diễm không? Nếu ngươi không ứng chiến...”
Ánh mắt hắn nhìn vào đám người Hồ Trác Quân ngã dưới đất bất tỉnh, nói: “Bọn chúng sẽ chết trước ngươi. Ta sẽ giết sạch bọn chúng rồi tự có thủ đoạn ép ngươi động thủ!”
Hứa Ứng nhướn mày, sắc mặt vẫn hiền lành nói: “Ngươi muốn lĩnh giáo thần thông của ta thật à?’
Thẩm Bạch Duật mỉm cười, giơ tay lên nói: “Chiến thắng Tử Y Ma Hầu, ta sẽ dương danh khắp Chư Thiên Vạn Giới! Mời!”
Hứa Ứng đi ra ngoài đạo quán, nói: “Đi ra ngoài, đừng quấy nhiễu bằng hữu của ta.”
Y ra ngoài miếu thờ, lẳng lặng thở dài, thầm nghĩ: “Đầu óc người này không được tốt, ngộ nhận ta là Sở Thiên Đô. Nếu hắn không dùng tính mạng bọn Hồ Trác Quân uy hiếp ta, ta cũng không muốn ra tay...’
Thẩm Bạch Duật đi tới đối diện Hứa Ứng, sau lưng hiện lên nguyên thần trăm trượng, khí tức càng ngày càng hùng mạnh.
Xung quanh bọn họ, từng món tiên khí khổng lồ lơ lửng giữa không trung, uy lực của những tiên khí này đang giảm dần.
Tiểu Thiên Tôn thu phục Đạo Khấp quan, lưu lại phong ấn cấm chế trên mỗi tiên khí, vừa rồi đống tiên khí này bị xung kích nên bộc phát thức tỉnh chống cự lại. Giờ phong ấn cấm chế trên tiên khí đang dần dần phát huy tác dụng, ngăn chặn tiên khí.
Thẩm Bạch Duật hét dài một tiếng, mái tóc đen của nguyên thần bay phất phới, đột nhiên phương viên mấy trăm dặm xuất hiện vô số kiếm khí, chỉ trong chớp mắt đã tạo thành đại dương kiếm khí!
Nguyên thần Thẩm Bạch Duật ngự kiếm bay lên không trung, vô số kiếm khí và nguyên thần tương hợp, tạo thành dòng lũ phóng ào ào về phía Hứa Ứng!
Thời khắc này thậm chí Hứa Ứng cảm nhận được tiếng gầm thét của kiếm đạo!
Nguyên thần ngự kiếm đạo của Thẩm Bạch Duật là thứ y hiếm khi chứng kiến!
“Đúng là đối thủ đáng tôn kính.”
Hứa Ứng giơ tay, ánh sáng vô biên bùng lên.
Trong đạo quán, Hồ Trác Quân ngơ ngơ ngác ngác, ánh mắt mờ đẫn, trong đầu như có vô số âm thanh hò hét.