Tiểu Thiên Tôn giơ tay vỗ về phía núi vàng, ngọn núi ép vào một chỗ, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành cái bánh vàng khổng lồ xé gió bay lên !
Tiếng tỳ bà và tiếng đàn tranh bỗng trở nên gấp gáp, sát khí bùng lên, càng nhiều cường giả tế tiên khí của mình ra, lao về phía này.
Thân hình Tiểu Thiên Tôn lấp lóe giữa đám người, như mãnh hổ, như giao long, hung ác dữ tợn, không ai địch nổi. Những nơi hắn đi qua, từng món tiên khí dồn dập vỡ nát, từng thân thể khỏe mạnh hóa thành thi thể không còn sinh mệnh!
Trong Hỗn Nguyên cung, Nạp Lan Đô và Hoa Thác Ảnh đều đang đứng hầu, người đang ngồi không phải bọn họ mà là hóa thân của Ngũ Tuyệt Tiên Vương và Đệ Cửu Tiên Vương.
Hai vị Tiên Vương không thể trực tiếp rời khỏi Quỷ Khư, chỉ có thể dùng hóa thân giáng lâm.
Nhưng hóa thân của hai vị Tiên Vương đều không ngồi trên ghế chủ đạo, người ngồi trên ghế chủ là một thiếu niên áo gấm, đỉnh đầu đội tử kim quan, gương mặt trắng trẻo, mắt như trăng sao, dáng vẻ tuấn lãng.
“Có người làm nhiễu loạn trận thế của cao thủ vạn giới, chế tạo cơ hội cho Tiểu Thiên Tôn!”
Ngũ Tuyệt Tiên Vương nói: “Người này nhận ra mai phục của chúng ta, vì vậy làm loạn trận địa từ bên ngoài, khiến chúng ta phải ra tay sớm, qua đó giải vây cho Tiểu Thiên Tôn, khiến trận thế vây quét hóa thành một trận loạn đấu. Trong hỗn loạn, số người đánh tới chỗ Tiểu Thiên Tôn chỉ có lác đác ít ỏi.”
Thiếu niên áo gấm kia cười nói: “Người này cũng thông minh đấy nhưng năng lực hơi kém một chút. Tuy hắn muốn giúp Tiểu Thiên Tôn, nhưng chỉ dựa vào tiếng đàn tỳ bà này thì không cách nào dao động đạo tâm của cao thủ như chúng ta.’
Đệ Cửu Tiên Vương cười nói: “Vạn Tiên Ngũ Tuyệt trận của Hoa gia cực kỳ lợi hại, nhưng vẫn kém hơn Cửu Thiên Thập Đại Diệt Tuyệt đại trận mà Ngọc Xuyên công tử mang tới đây lần này. Chỉ cần chờ Tiểu Thiên Tôn đi vào trong trận là có thể tiêu diệt hắn, nhận lấy công lao này.”
Ngũ Tuyệt Tiên Vương nịnh bợ: “Có công lao này, Ngọc Xuyên công tử phi thăng Tiên giới, sẽ không ai dám nói năng gì.”
Thiếu niên áo gấm Ngọc Xuyên công tử sắc mặt nghiêm nghị nói: “Nếu ta muốn phi thăng, còn phải lo ngươi khác nói ra nói vào chắc? Hai vị thúc phụ, ta không thể nhận suất phi thăng lần này, nó là của hai vị thúc phụ. Nếu ta nhận nó chẳng hóa ra tự vừa làm bài thi vừa chấm đáp án à?”
Ngũ Tuyệt Tiên Vương và Đệ Cửu Tiên Vương cười ha hả, ai nấy ánh mắt nhấp nháy, không biết hắn nói thật hay nói dối.
Ngọc Xuyên công tử cười nói: “Huống chi Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt trận này không phải chuẩn bị cho Tiểu Thiên Tôn. Trận này phải diệt tuyệt một kẻ hoàn toàn khác. Đây là người mà tổ thượng của ta một lòng muốn diệt trừ.”
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Hứa Ứng không vào trận mà đứng ngoài quan sát, tìm kiếm sát trận khiến trong lòng y chấn động, chợt nghe tiếng tỳ bà và tiếng đàn, lập tức đứng dậy nhìn quanh.
Chỉ thấy phía xa trong một thung lũng có từng áng mây hé lộ, trên áng mây màu có một ngọc đài, đình đài lầu các, cung điện nguy nga.
Rất nhiều thiếu nữ ma tộc nhẹ nhàng cất bước bên trong, trồng hoa làm cỏ, thu hoạch trái cây.
Còn có một số thiếu nữ rửa chân bên bờ suối cạnh cung điện, giơ đôi chân trắng trẻo té nước vào cô bé khác, tiếng cười nói vang lên không ngừng.
Trong khu cung điện kia có một tòa lầu các cao chót vót, xung quanh là từng áng mây rực rỡ, một thiếu nữ áo tím đánh đàn, một cô gái váy xanh gảy tỳ bà.
Diễm Chân Quân ngồi trên mái hiên cao cao, trái ôm phải ấp, giai nhân áo đỏ rực rỡ đang khiêu vũ, múa kiếm trong tiếng đàn tỳ bà.
Hứa Ứng thầm kinh ngạc, nói với hai con mặc kỳ lân: “Chúng ta tới gặp Diễm Chân Quân.”
Diễm Chân Quân thấy cỗ xe kỳ lân đi tới bèn đứng dậy lệnh cho vài thiếu nữ xuống lầu tiếp đón, mời Hứa Ứng và Chu Nhai Thư lên trên lầu.
Hứa Ứng đi tới trước mặt, Diễm Chân Quân khẽ hạ thấp người nói: “Hứa đạo huynh, mời ngồi. Câu nói kết bái lúc trước của Hứa đạo huynh có còn giữ lời không?”
Hứa Ứng cười nói: “Chân Quân định chiếm vai trên Tiểu Thiên Tôn à?”
Diễm Chân Quân nở nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu nói: “Ngươi là sư phụ của Tiểu Thiên Tôn, chúng ta kết bái, ta sẽ là sư thúc của Tiểu Thiên Tôn, cho dù không thể làm cao thủ đệ nhất tổ đình cũng có thể chọc tức hắn một chút.”
Hứa Ứng cười ha hả, nhưng không nhắc tới chuyện kết bái.
Chu Nhai Thư nghe vậy kinh hãi, nói không ra lời. Lúc này hắn mới biết vì sao Tiểu Thiên Tôn không cho phép Hứa Ứng nhận hắn làm đệ tử, hóa ra sau khi nhận hắn làm đệ tử, bản thân và Tiểu Thiên Tôn sẽ là sư huynh đệ.
“Thế chẳng phải Hứa Ứng là sư tổ của ta à?”