Hứa Ứng thấy kiếp đầu của mình đi tới, xuyên qua thân thể bản thân, hình ảnh ký ức biến mất, lọt vào mắt y là một gốc cây cổ xưa xanh um tươi tốt, mọc ra từ gốc cũ, sống tiếp đời thứ hai!
Đây là một gốc đại thụ tang thương do thiên địa đại đạo tạo thành, vốn có tám thân nhánh tráng kiện, như Cầu Long kéo khắp bốn phương, xuyên thủng bầu trời.
Gân lá của nó rõ ràng mạch lạc như đạo văn, phát ra đạo quang!
Đây là một gốc đại đạo chi thụ!
Hứa Ứng lập tức tỉnh ngộ: “Gốc cây mà Tử U minh đao muốn chặt chính là đại đạo chi thụ trong Thất Bảo cung! Vì chặt gốc cây này mà Đế Quân tế đao hơn bốn vạn năm, chỉ kém chút hỏa hầu của Bạch Ngọc Xuyên là có thể chặt đổ đại thụ!
Y đi tới bên dưới gốc cây, vuốt ve thân cây, đại đạo chi thụ phát ra đạo quang rực rỡ, đạo âm vang dội, mang ngàn vạn huyền diệu.
Hứa Ứng ngồi dưới tàng cây, theo hào quang đại đạo, bất tri bất giác tiến vào ngộ đạo huyền diệu khó tả.
Bốn mươi tám ngàn năm trước, y cố gắng suốt mười mấy năm mới khiến cây khô gặp xuân xanh, lại được tái sinh. Hôm nay y ngồi dưới tàng cây, gốc cổ thụ này dùng bốn mươi tám ngàn năm hội tụ thiên địa đại đạo giúp y một tay, khiến y lĩnh ngộ càng nhiều.
Lần gặp gỡ này là một nhân một quả, cực kỳ huyền diệu.
Ngoan Thất, quả chuông và Kim Bất Di cùng tiến vào trong cung, thấy Hứa Ứng đang lĩnh ngộ ảo diệu vô tận dưới đạo thụ, cả ba cũng tới bên cạnh Hứa Ứng, ai nấy lẳng lặng lắng nghe.
Ngoan Thất và Kim Bất Di mắt lớn nhìn mắt nhỏ, quả chuông mơ mơ màng màng, xoay tròn không thôi.
Một lúc lâu sau, bọn họ tuyên bố từ bỏ. Quả chuông nói: “Lĩnh ngộ mấy cái này làm gì? Đợi tới lúc A Ứng tìm hiểu xong thì nhờ hắn cho chúng ta biết, chúng ta học theo là được.”
Ngoan Thất và Kim Bất Di gật đầu liên tục.
Bọn họ tản bộ xung quanh tòa Huyền Đô Ngọc Kinh sơn này, chỉ có điều trong Ngọc Kinh này không có bảo vật gì, cũng không có chỗ nào ly kỳ.
“Cái gọi là Thất Bảo, không biết là thất bảo nào? Bảo bối ở đâu?”
Ngoan Thất nghi hoặc nói: “Ai cướp bảo bối của chúng ta rồi?”
Kim Bất Di bay lên không trung, nhìn từ trên cao xuống hai tòa Huyền Đô Ngọc Kinh sơn, chỉ thấy ngoài gốc cây ngoài cửa và gốc cây trong cung, trên Ngọc Kính sơn còn sáu gốc cây cổ xưa không gì sánh được, tổng cộng tám gốc cây.
Nhưng ngoài gốc cây trong cung ra, bảy gốc cây khác đã khô héo mục nát, không còn chút sức sống.
Hắn hạ xuống, đang định kể cho Ngoan Thất và quả chuông phát hiện của mình, đột nhiên không nhớ nổi tên Ngoan Thất, lại âm thầm mở quyển sách nhỏ của mình ra xem, bấy giờ mới nói: “Ngưu Ngoan Thất, trên núi này còn bảy gốc cây nữa, liệu có liên quan tới Thất Bảo không?”
Ngoan Thất cười nói: “Thế thì là tám gốc cây rồi, không liên quan tới Thất Bao, không thì đã gọi là Bát Bảo cung chứ không phải Thất Bảo cung. Chắc Thất Bảo ở nơi này bị người khác lấy mất rồi. Kim gia, A Ứng nói ngươi tu luyện trong mặt trời, có thật không?’
Quả chuông cũng tiến tới tham gia: “Trong mặt trời có vui không?’
Kim Bất Di nói: “Đúng là ta tu luyện trong mặt trời, nhưng nơi đó không có gì chơi. Nơi đó có quỷ, nhất là mấy năm gần đây tình trạng càng nghiêm trọng.”
Ngoan Thất và quả chuông kinh ngạc, trong mặt trời mà còn có quỷ?
Nguyên thần nhỏ bé của Kim Bất Di lẳng lặng lấy quyển sách nhỏ của mình ra, lật xem sự kiện quỷ dị mà mình ghi chép, bản thể thì nói: “Trong mặt trời có rất nhiều thuyền lầu khổng lồ, còn to lớn hơn cả ta, bị xích sắt khóa lại. Trên đó có rất nhiều xương cốt, trông như một hạm đội cổ xưa. Khi ta thấy nó hình như còn có thi thể chưa phân hủy hết, thi thể còn nhúc nhích. Nhưng mấy năm đó không có vấn đề gì xảy ra, mãi tới năm ngoái đống thi thể mọc máu thịt đó mới mở mắt.”
Quả chuông lắc mình tới mức kêu leng keng, giọng nói run rẩy: “Sau đó thì sao?”
Kim Bất Di nói: “Bọn họ đi lại trên thuyền cứ như không có đầu, va tới va lui. Lại thêm mấy tháng, trong mặt trời có thứ gì đó khôi phục, kéo xiềng xích trong mặt trời, lôi đống thuyền lầu đó đi. Còn có thứ gì phục sinh công kích tòa cung điện mà ta tu luyện. Ta và bọn chúng giao chiến một thời gian rất dài, về sau trong tòa Thái Dương cung kia có quỷ, thường xuyên có ai thì thầm bên tai ta, nhưng không cách nào nghe được. Ta không chịu nổi phiền phức nên muốn về Nguyên Thú xem thử.”
Ngoan Thất kinh ngạc, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Trong mặt trời có quỷ, chẳng lẽ thiên địa đại đạo thời cổ đại khôi phục?”
Quả chuông nói: “Không giống thiên địa đại đạo thời cổ đại khôi phục mà giống như có quỷ!”