Hứa Ứng kinh ngạc không hiểu tại sao long nữ mà mình thiếu chút nữa bóp chết lại đọc ra được một môn công pháp áo nghĩa khác cũng cực kỳ tinh diệu khác!
Mà áo nghĩa của môn công pháp này, hẳn là Phù Đồ Thiên Tâm Quyết mà Thanh Thu Phong trưởng lão tu luyện!
Minh Mạn công chúa ngâm tụng Phù Đồ Thiên Tâm quyết một lần, chỉ thấy đạo thương trên người Hứa Ứng lại thiếu đi mấy chỗ.
Cô lại tụng chân kinh Ngũ Chúc Phần Thiên công mà trưởng lão Thương Quyết tu luyện. Đợi đến khi học thuộc lòng môn công pháp này xong, đạo thương trên người Hứa Ứng đã biến mất không thấy gì.
Hiển nhiên, khi chính mình đọc thuộc lòng tên man di này đã lĩnh ngộ được ảo diệu của ba môn công pháp, chữa trị đạo thương.
"Man di thật thông minh!"
Minh Mạn công chúa con mắt sáng lấp lánh, lập tức sắc mặt ảm đạm: "Ta thật ngu ngốc, xưa nay không học được gì, chỉ cõng một đống lớn công pháp vô dụng... "
Hứa Ứng xoay người lại, mặc quần áo vào, đi về phía cô, hào hoa phong nhã nói: "Vị cô nương này xưng hô như thế nào?"
Lúc trước y cương mãnh bá đạo, trấn áp vô số long tiên ở Long Hoa thành, bây giờ lại rất có phong phạm người đọc sách.
Minh Mạn công chúa vội vàng nói: "Ta họ Minh, chỉ tên một chữ Mạn. Ta rất ngốc, có làm sao cũng học không được công pháp của Bỉ Ngạn, muốn bái ngươi làm thầy, học công pháp man di ngươi tu luyện. Không biết tại sao, nhìn thấy ngươi là ngất đi..."
Cô dùng đạo ngữ Bỉ Ngạn, truyền đạt bản ý, Hứa Ứng nghe theo lời nói là biết ý tứ của cô, trong lòng kinh ngạc nói: "Ngu xuẩn(Hứa Ứng nghe thành Minh Ngoan = ngu đần)? Thế chẳng phải nói đầu cô gái này cứng như đá sao? Có thể dạy được sao? Nhưng mà, vừa rồi cô nương này tụng kinh nghĩa, kinh nghĩa thâm ảo như thế cũng có thể học được, rất thông minh đấy chứ..."
Minh Mạn công chúa tụng niệm ba môn công pháp, giúp y trị liệu đạo thương, đồng thời giúp y luyện hóa đại đạo dị chủng trong cơ thể, tu vi của Hứa Ứng cũng có thể tiến thêm một bước.
Không thể không nể tình này.
Hứa Ứng trong lòng máy động: "Phá vỡ ngu muội cần ngộ không! Tên của cô là Minh Ngoan, có một môn công pháp rất thích hợp của Ngộ Không Đạo Nhân!"
"Minh Ngoan cô nương, chúng ta vào Tiên điện nói chuyện."
Hứa Ứng đi vào toà Tiên điện này, vung tay áo nhẹ phất một cái, tro tàn tan hết, lại mời những đạo nhân long cốt kia qua một bên.
Y ngồi xuống, ý bảo Minh Mạn công chúa ngồi trước mặt mình, nói: "Ngươi từ bỏ suy nghĩ, một ý niệm cũng không được lưu lại, ta muốn xem xét căn cốt của ngươi trước đã."
Minh Mạn công chúa ngồi trước mặt y, nhắm mắt lại, rất nhanh không còn chút ý niệm nào.
Thần thức của Hứa Ứng xâm nhập vào trong cơ thể cô, lập tức cảm giác được trong cơ thể thiếu nữ Long tộc này thâm thúy như đại dương mênh mông, có lực lượng huyết mạch mênh mông như tinh không, tinh khiết cực kỳ!
Y kinh ngạc khó hiểu.
Lực lượng huyết mạch này mang theo khí tức Viễn Tổ, trong lúc sắp thức tỉnh, lại bị đạo pháp cô tu luyện áp chế, từ đầu đến cuối không cách nào thức tỉnh!
Tư chất bực này, đừng nói là đối với Long tộc, cho dù là chủng tộc dựa vào lực lượng huyết mạch như Yêu tộc cũng là vô cùng tốt!
Thật khiến người ta tức giận, thật khiến người ta hâm mộ phát điên!
"Nhưng lực lượng huyết mạch Viễn Tổ, hết lần này tới lần khác khắc chế lẫn nhau với đạo pháp Bỉ Ngạn, khó trách tu vi của cô thấp kém như vậy. Bây giờ Long tộc đã không tu luyện lực lượng huyết mạch, thức tỉnh lực lượng trong huyết mạch sao?"
Hứa Ứng có phần kinh ngạc, theo lý mà nói, huyết mạch chi lực chính là lực lượng mà Long tộc cảm thấy kiêu ngạo nhất, nguồn lực lượng này dù thế nào bọn họ cũng không thể bỏ qua không dùng.
Hiện tại Long tộc ở Thiên Tiên giới đã vứt bỏ loại lực lượng cường đại này, thậm chí không biết nên tu luyện như thế nào khiến y thật sự khó hiểu.
"Được rồi, mở mắt đi." Hứa Ứng vừa suy tư vừa nói.
Minh Mạn công chúa mở mắt, chỉ thấy thiếu niên này đứng dậy, đi tới bên cạnh những đạo nhân long cốt kia, đánh giá từng đạo nhân long cốt này, không biết muốn làm gì.
Minh Mạn công chúa cực kỳ hiếu kỳ, cẩn thận từng li từng tí đi theo y, sau một lát, Hứa Ứng lộ ra sắc mặt vui mừng, chắp tay trước ngực, hướng một vị đạo nhân long cốt bái lạy, tụng niệm: "Đạo huynh chớ trách. Hôm nay ta muốn mượn đạo cốt còn sót lại của đạo huynh, điểm hóa ngu ngốc."
Minh Mạn công chúa nhấp nháy mắt, thầm nghĩ: "Ngu ngốc trong miệng hắn là ai?"
Hứa Ứng cung kính, hai tay nâng đầu đạo nhân long cốt kia, nhẹ nhàng nhấc lên, rặc rặc một tiếng, gỡ xương sọ đạo nhân xuống, đưa đến trước mặt Minh Kiều công chúa, nói: "Ngu ngốc, ta kích thích lực lượng còn sót lại bên trong đạo cốt vị đạo huynh này, kích thích lực lượng huyết mạch của ngươi!"