"Tình cảm kỳ diệu biết bao, yêu mà không được, lại càng khiến cho người ta cuồng nhiệt hơn nữa."
Thanh âm của Tiên Đế truyền đến từ phía trước, vị Tiên giới Đại Đế này nửa người đã hòa làm một với Nhân Sâm Quả Thụ, mặt chỉ còn lại phân nửa, một nửa không thể động đậy, một nửa lại mỉm cười, giống như đang mỉa mai Hứa Ứng không biết tự lượng sức mình.
"Ngươi và Tử Đồng yêu nhau vạn kiếp, mỗi một lần đều là yêu mà không được, mỗi một lần gặp mặt thì lại mất đi nhau, chấp niệm vạn kiếp này sẽ dần trở nên sâu sắc hơn sau mỗi lần luân hồi."
Hắn cười lớn nói, "Khi các ngươi luân hồi trăm kiếp, chấp niệm này cũng đã sâu nặng đến mức đủ khiến kéo Tiên Nhân vào trong luân hồi! Khi các ngươi luân hồi ngàn kiếp, dù ngươi là Thiên Quân đi nữa thì cũng sẽ trầm luân. Các ngươi luân hồi vạn kiếp, dù có là Đại La Kim Tiên, có là Chí Tôn, cũng phải ngọc cốt tan rã, mất hết đạo hạnh! Nó mới kỳ diệu làm sao —— — "
Hắn giang một cánh tay ra, ngửa đầu hô to: "Ta không cần tinh thông Luân Hồi chi đạo cỡ nào, ta không cần lý giải ảo diệu luân hồi! Ta chỉ cần thao túng vận mệnh của các ngươi là có thể khiến nguyền rủa này trở nên sâu sắc hơn!"
Tử Đồng Nguyên Quân nhìn sườn mặt của Hứa Ứng, y đang ra sức chiến đấu, vì cô ngăn cản tất cả những cành cây đang đánh tới, lực phản chấn khiến y dần dần khó mà chịu đựng nổi.
Khóe miệng của y có vết máu, trên mặt ướt đẫm mồ hôi.
Tử Đồng Nguyên Quân nâng tay lên, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi cho y, lẳng lặng tựa vào sau lưng của hắn, ôn nhu nói: "Buông ta xuống đi, Ứng ca ca."
Cô nhớ tới lần tình cờ gặp gỡ ở Ngân Hà năm đó, hai chiếc thuyền nhỏ đi lướt qua nhau dưới cầu ô thước, dấy nên ánh sao đầy sông.
Không có Ngưu Lang và Chức Nữ. Chỉ có bọn họ mà thôi.
Lơ đãng quay đầu, trong đôi mắt của hai người đều phản chiếu hình bóng của đối phương.
"Thả ta xuống đi."
Cô thấp giọng nói, "Ta đã chuẩn bị xong rồi."
". . . . Đôi nam nữ thiên tài, gặp mặt dưới cầu ô thước, tranh chấp, hiểu nhau, yêu nhau! Đều là do ta một tay điều khiển! Các ngươi càng là thiên tư trác tuyệt thì sẽ càng yêu nhau say đắm, chấp niệm cũng sẽ càng sâu nặng hơn!"
Tiên Đế cất tiếng cười to, khống chế Nhân Sâm Quả Thụ điên cuồng tấn công Tử Đồng tiên tử, "Chấp niệm của các ngươi, sẽ vĩnh viễn kéo nhau vào trong luân hồi, ngươi dây dưa ta, ta dây dưa ngươi, đời đời kiếp kiếp trầm luân! Các ngươi tựa như đôi chim đồng mệnh, người này chết, người còn lại cũng sẽ chết theo, một người khôi phục, người còn lại cũng sẽ khôi phục!"
Hứa Ứng cắn chặt răng, lực phản chấn truyền đến từ trên từng nhánh cây càng ngày càng mạnh, chấn động đến mức máu tươi đã của y đã dâng lên đến cổ họng, ngũ tạng lục phủ như muốn vỡ nát!
Nhưng từ đầu chí cuối y không hề buông Tử Đồng Nguyên Quân xuống.
Buông Tử Đồng xuống, Tử Đồng chết, y cũng sẽ theo đó mà rơi vào luân hồi, nhưng cõng Tử Đồng, liều mạng bảo vệ cho an toàn của cô, y cũng không kiên trì được bao lâu.
Huống hồ gì, trong cơ thể của y còn có một Hứa Ứng khác, một Hứa Ứng từ đầu chí cuối vẫn đang ngủ say, giờ phút này dù đã tỉnh lại nhưng vẫn đang giả vờ ngủ.
Còn mình, chỉ là một giấc mộng kéo dài suốt hai mươi mốt năm trong lúc Hứa Ứng kia đang ngủ say mà thôi.
Nếu mình không thể bảo vệ Tử Đồng, Hứa Ứng kia sẽ tỉnh lại, lúc y tỉnh mộng, có lẽ mình sẽ biến mất, như hàng vạn giấc mộng khác, sẽ theo đó mà tan biến, hóa thành một đoạn ký ức của Hứa Ứng đời thứ nhất.
"Ta không muốn chết. . . . ."
Hứa Ứng nắm chặt Sơn Thủy Trượng Thiên Xích trong tay, da thịt trên cánh tay của y đã nổ tung, máu me đầm đìa, nhưng vẫn liều mạng bảo vệ Tử Đồng Nguyên Quân ở phía sau, từng bước từng bước đi về phía Tiên Đế Chí Tôn.
Trong dấu chân của y tràn vết máu tươi!
Xung quanh, cành lá của Nhân Sâm Quả Thụ gần như cuồng bạo đâm về Tử Đồng Nguyên Quân, kéo chậm bước chân của y.
"Ta không muốn lặng lẽ chết đi giống như Nguyên Vị Ương!" Y hét lớn.
"Thả ta xuống đi Ứng ca ca. Ngươi sẽ không chết đâu."
Phía sau y truyền đến tiếng thứ gì đó sắc bén đâm vào trong thân thể. Sau đó là từng tiếng xì xì xì vọng tới, trong đầu Hứa Ứng bất chợt trở nên trống rỗng.
"Ứng ca ca, ta đã gặp được một ngươi tốt nhất ở quãng thời gian đẹp đã nhất. Ta đã hứa với ngươi, sẽ để lại phiên bản tốt nhất của mình cho ngươi, cho nên ta đã chém chính mình ra, chỉ để lại cô ấy."
Cô gái kia nằm trên lưng của y, dịu dàng nói với y, "Sau khi ta chết, Tiên Đế cũng không thể khiến ngươi rơi vào luân hồi được. Bởi vì cô ấy vẫn còn sống. Thả ta xuống đi, Ứng ca ca. Ta trả Nguyên Vị Ương của ngươi lại cho ngươi. . . . ."
Từng cành cây Nhân Sâm Quả Thụ đâm vào sau lưng Hứa Ứng, cành lá bay lên, mang theo từng đoá từng đoá huyết hoa vẩy xuống.