Trong lòng Ninh Thanh mềm nhũn: “Hóa ra là thế, ta hiểu lầm ngươi rồi, nhưng trạng thái của ngươi hình như bị chữ Thương ảnh hưởng.”
“Ta dập đầu với ngươi!” Hứa Ứng cúi người đi tới nói.
Ninh Thanh vội vàng đỡ lấy y nói: “Sao phải làm thế...”
“Rầm!”
Hứa Ứng lên gối húc thẳng vào dưới bụng hắn, thân thể Ninh Thanh công tử cong như con tôm lược, hai mắt trợn tròn như muốn lồi ra khỏi hốc mắt.
“Rầm rầm rầm rầm!”
Hứa Ứng nắm đầu hắn lên gối liên tục, nhảy từ tiên sơn này sang tiên sơn khác. Ninh Thanh công tử đau tới mức mất cả cảm giác, lỗ tai vang lên tiếng ù ù.
Hứa Ứng cười ha hả, đột nhiên phát động Hồ Thiên Chứng Đạo kinh, từng bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đập Ninh Thanh công tử lún vào lòng đất.
Ninh Thanh công tử hai mắt vô thần ngửa mặt nhìn lên trời, chỉ thấy Hứa Ứng tế ra năm tòa tiên sơn, đập xuống ầm ầm.
“Tên súc sinh này...” Hắn uể oải nghĩ.
Đột nhiên tiên sơn dừng lại, trên hố vang lên tiếng nói của Hứa Ứng: “Chúng ta không được làm thế, chúng ta bị ảnh hưởng, thật ra chúng ta không phải người xấu!”
Một âm thanh hung ác khác vang lên: “Xì! Có làm người xấu thì đã sao? Làm người xấu mới sống sót được, các ngươi quên cảnh ngộ của mình suốt bốn vạn năm qua à? Các ngươi gặp được bao nhiêu người tốt! Theo ý ta muốn làm thì phải làm một người xấu đường đường chính chính! Bắt đầu từ giết chết thằng nhãi này đi!”
Lại có một giọng nói lén la lén lút vang lên: “Suỵt, cẩn thận hắn nghe thấy. Chúng ta không nên đánh chết hắn ngay, phải tra tấn từ từ, nghe tiếng kêu thảm của hắn mới khiến tâm thần của ta vui vẻ, hi hi hi ha ha ha...”
Lại có một giọng nói đầy hung ác vang lên: “Cắt đầu hắn đi, đưa tới chỗ cha hắn, xem cha hắn phản ứng ra sao!”...
Ninh Thanh công tử cẩn thận từng chút một khống chế Quy Đạo ngọc bàn, phát động tác dụng của ngọc bàn, khiến Tạo Hóa chi khí trong ngọc bàn bao phủ toàn thân, chậm rãi khôi phục thân thể nguyên thần.
Hắn cố gắng thật kín tiếng, tránh kinh động Hứa Ứng ở bên trên, thầm nghĩ: “Thế này là sao? Hình như ta nghe được tiếng của mấy Hứa Ứng lận. Rốt cuộc hắn đang giở trò quỷ gì? Chẳng qua...”
Sắc mặt hắn hóa thành âm trầm: “Lần này cho dù hắn làm cái quái gì đi nữa ta cũng không tin mấy lời ma quỷ của hắn! Lần này ta sẽ âm thầm đi tới, vô thanh vô tức, trực tiếp phát động Đại Động Tạo Hóa Quy Nguyên kinh, giết hắn không kịp trở tay!”
Hắn âm thầm bay lên, ánh mắt nhấp nháy, nhìn chằm chằm vào hướng có âm thanh phát ra. Chỉ nghe Hứa Ứng đang đứng đó nói: “Chúng ta nên dập đầu nhận lỗi, xin hắn tha thứ...”
“Tin được ngươi mới là lạ!”
Ninh Thanh công tử lộ vẻ hung ác, đột nhiên lao tới, không nói năng gì phát động Đại Động Tạo Hóa Quy Nguyên kinh, một tay vận Vạn Đạo Quy Nguyên kình, xuất chưởng vỗ ra.
Đòn này cực kỳ mãnh liệt, Hứa Ứng đang ngồi xổm trên cái hố lớn, nghe âm thanh phía sau là vẻ mặt vui mừng quay người lại cười nói: “Ninh Thanh công tử, ta chân thành xin lỗi ngươi...’
“Rầm!”
Chiêu chưởng Vạn Đạo Quy Nguyên kình của Ninh Thanh công tử cực kỳ lợi hại, chưởng này đánh ra, Hứa Ứng thậm chí không kịp kêu lên một tiếng đã bị chưởng lực của hắn đánh tan thành tro bụi, không còn xương cốt.
Ninh Thanh công tử xuất chưởng đánh chết cường địch nhưng trong lòng trống trải, không biết nên vui hay nên buồn.
Hắn nhớ tới ánh mắt bi thương lại mang chút nịnh nọt của Hứa Ứng trước lúc chết, trong lòng chỉ cảm thấy cực kỳ khó chịu, không nên giết chết một người không chút phòng bị như vậy.
“Ta đã nói mà, chúng ta hạ thủ lưu tình với hắn, nhưng xưa nay hắn đâu có hạ thủ lưu tình với chúng ta.”
Sau lưng hắn đột nhiên lại có giọng nói của Hứa Ứng, Ninh Thanh công tử vừa mừng vừa sợ, vội vàng xoay người. Tiếp đón hắn là Bát Hoang Luyện Nhật ấn của Hứa Ứng.
Ninh Thanh công tử miệng hộc máu bay ngược lại.
Hắn loáng thoáng chứng kiến Hứa Ứng sau lưu phân thành hai Hứa Ứng, một trái một phải cùng tấn công hắn.
Hắn đang định phát động Đại Động Tạo Hóa Quy Nguyên kinh ngăn cản thì thấy Hứa Ứng ở giữa phi thân tới, giơ tay thi triển Cửu Thiên Thập Địa chưởng ấn trút xuống.
Ninh Thanh công tử ầm một tiếng đập xuống đất, bị hai Hứa Ứng trái phải lao tới, cả ba Hứa Ứng đồng thời hạ thủ vơi sh.
Một lúc lâu sau Ninh Thanh công tử mặt mũi bầm dập, nằm dưới đất không hề nhúc nhích, mặt ngửa lên trời, ánh mắt không muốn sống.
Cách hắn không xa, Hứa Ứng lại xì xào bàn tán, như có năm sáu người cãi vã, có tiếng nói thô kệch, có tiếng nhỏ nhẹ, cót iếng hung ác, có tiếng tàn bạo, có tiếng mang đầy lệ khí.
Không bao lâu sau, tiếng người thưa dần.
Lại một lúc nữa Hứa Ứng mặt mày tươi cười đi tới: “Ninh Thanh công tử, thật ngại quá, vừa rồi ta bị lục tự đại chú của Đế Quân ảnh hưởng, vì vậy ngôn ngữ hành động cử chỉ đều rất hoang đường. Bây giờ ta nghĩ ra cách đối phó rồi.”