๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Có điều sáu tòa động thiên sau lưng người áo tím lại không bị y chém xuống.
Chuyện này chứng tỏ động thiên lục bí của người áo tím đều được mở bằng tổ pháp, không phải chính pháp hay ngụy pháp!
Nhưng, sao lại như vậy được?
Rõ ràng tổ pháp là bản lĩnh giữ nhà của Hứa gia ở Côn Lôn Ngọc Hư phong, sao lại truyền thụ ra ngoài?
Hồ Trác Quân hưng phấn lao tới, do thần thức còn hơi hỗn loạn nên thiếu chút nữa ngã xuống đất.
“Tử Y Thần Hầu đâu?”
Cô hưng phấn hết nhìn đông tới nhìn tây, đột nhiên thấy một vệt khói tím đang tiêu tán trên không trung, không khỏi reo hò: “Quả nhiên Tử Y Thần Hầu đã tới nơi này! Tử Y Thần Hầu đã cứu chúng ta!”
Hứa Ứng nghe vậy trong lòng máy động: “Phương hướng người áo tím vừa bỏ chạy chính là Ma Vực! Nếu hắn tới từ Chư Thiên Vạn Giới, trong tình huống bị trọng thương chắc chắn sẽ không chạy tới Ma Vực, gặp luyện khí sĩ ma tộc rất dễ mất mạng. Nhưng người này lại trốn về phía Ma Vực, chắc hắn là luyện khí sĩ ma tộc?”
Y cố gắng nhớ lại, vừa rồi lúc người kia đối thủ, khi tu vi tăng tới cực hạn đúng là bên ngoài thân thể hiện ra một chút hoa văn, tuy tan đi rất nhanh nhưng vẫn là có.
Điều này chứng tỏ hắn là người trong ma tộc.
Thế nhưng tổ pháp của Hứa gia ở Côn Lôn Ngọc Hư phong sao lại truyền tới Ma Vực, bị người trong Ma Vực nắm giữ?”
“Tử Y Ma Hầu, Tử Y Thần Hầu... người này mặc áo tím, liệu có phải là...”
Hứa Ứng sắc mặt kỳ quái, lập tức lắc đầu nghĩ: “Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được? Hơn nữa Lý Bình Sinh và Thẩm Bạch Duật đều nói Sở Thiên Đô đeo mặt nạ, người vừa rồi không đeo mặt nạ chỉ có áo tím mà thôi. Bọn họ còn nói Sở Thiên Đô nhát gan chỉ dám chạy nhảy ở vùng trong Ma Vực, không dám tới nơi này.”
Bên cạnh y, thiếu nữ ma tộc nhảy cẫng lên hoan hô.
Hồ Trác Quân cực kỳ si mê Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô, không nhịn được dò hỏi Hứa Ứng về tình cảnh Sở Thiên Đô đại chiến tam đại cao thủ tuyệt đỉnh lúc vừa rồi.
Hứa Ứng đành thuật lại quá trình bản thân quyết đấu với Thẩm Bạch Duật, Lý Bình Sinh và người áo tím. Sở Thiên Đô chiến thắng một người thì Hồ Trác Quân lại reo hò một tiếng, còn vui vẻ hơn bản thân thắng trận.
Khi Hứa Ứng nói Sở Thiên Đô đánh bại người áo tím, Hồ Trác Quân cũng không phát hiện ra điểm lạ, tiếp tục reo hò.
“A Ứng đệ đệ, ngươi phải cố gắng tu hành, tranh thủ trở thành đệ tử của Sở Thiên Đô, sớm có ngày trưởng thành rắn rỏi!” Hồ Trác Quân nói với Hứa Ứng.
Hứa Ứng vẻ mặt hiền lành nói: “Trác Quân tỷ tỷ, đừng gọi ta là A Ứng đệ đệ, ta chỉ trông nhỏ thôi chứ thật ra ta rất lớn.”
Hồ Trác Quân giơ tay xoa đầu y, xoa tới mức tóc y rối bời, cười nói: “Lông cánh của ngươi còn chưa đủ cứng mà đã không muốn làm đệ đệ rồi? Trẻ con hay khoác lác bản thân rất lớn rất trưởng thành, thực ra vẫn là đứa trẻ thôi!”
Ánh mắt Hứa Ứng lóe lên vẻ hung dữ nhưng vẫn nhẫn nại, thầm nghĩ: “Ta vẫn chưa quen với cuộc sống nơi này, cần một người dẫn đường. Nhưng nha đầu này dáng vẻ hung ác, thường xuyên ức hiếp ta. Có điều ta lại không thể đánh chết cô ta...”
Y trốn sang một bên vuốt lại tóc.
Trong đạo quán, luyện khí sĩ ma tộc khác cũng lần lượt tỉnh lại. Hồ Trác Quân nói với bọn họ: “Tiên khí của ma tiên bộc phát, là A Ứng đệ đệ cứu các ngươi, đưa tới vùng đất Đạo Khải.”
Đám luyện khí sĩ ma tộc kia kinh ngạc không thôi, vội vàng cảm ơn Hứa Ứng nói: “Ơn cứu mạng của A Ứng đệ đệ, cả đời khó quên!”
Hứa Ứng hừ một tiếng, sắc mặt âm trầm bất định: “Đệ đệ...”
Hồ Trác Quân không chú ý tới nét mặt y, lại nói: “Lúc chúng ta hôn mê, Tử Y Thần Hầu xuất hiện, nghênh chiến tam đại luyện khí sĩ tà tu Chư Thiên Vạn Giới trong vùng đất Đạo Khải, đạt được toàn thắng!”
Đám luyện khí sĩ ma tộc kia vừa mừng vừa sợ, Hồ Trác Quân ánh mắt lấp lánh: “A Ứng đệ đệ, ngươi kể lại chuyện Tử Y Thần Hầu đại chiến tam đại tà tu đi!”
Hứa Ứng thấy bọn họ nhìn mình bằng ánh mắt mong đợi, đành kể lại một lượt nữa.
Đám luyện khí sĩ ma tộc nghe mà ngưỡng mộ, chỉ hận lúc đó mình hôn mệ, không thể tận mắt chứng kiến.
Tuy Hồ Trác Quân đã nghe lần hai nhưng vẫn say sưa mê mẩn nói: “Lúc ta mơ mơ màng màng hình như đã thấy Tử Y Thần Hầu, hắn thi triển Bát Hoang Luyện Nhật Lô bên ngoài đạo quán, dũng mãnh phi thường! Nhưng ta lại ngất xỉu!”
Đám người tiếc nuối thay cô nói: “Nếu có thể gặp Thần Hầu một lần, xin hắn truyền thụ vài chiêu thần thông, chắc cũng đủ cho chúng ta hưởng thụ cả đời!”
Hồ Trác Quân dò hỏi: “A Ứng đệ đệ, ngươi có xin Tử Y Thần Hầu truyền thụ vài chiêu thần thông không?”
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑