"Tức giận cũng vô dụng."
Hứa Ứng bình chân như vại, nhìn về phía Ngũ Trang quan, nói, "Đông Vương không phải chân thân hạ tràng, mà là phân thân hạ giới. Phân thân hạ giới, hắn không quan tâm phân thân chết sống ra sao, nhưng ta là tự mình ra tay, không thể không cẩn thận một chút. Huống hồ gì ta ta đã hứa với hắn là sẽ đích thân chạy đến giúp hắn một tay, nhưng không nói khi nào mới giúp hắn một tay mà."
Mấu chốt nhất chính là, nếu như mình hiện thân quá sớm, chắc chắn Đông Vương sẽ đẩy mình ra phía trước, để cho mình trở thành mục tiêu công kích, hắn ta sẽ ngồi chờ ôm thắng lợi.
Quả Chuông khen: "A Ứng đúng là người giữ chữ tín mà."
Hứa Ứng dương dương đắc ý, bỗng nhiên lại cảm thấy Quả Chuông có ý châm chọc mình, nhưng mà Quả Chuông châm chọc mình như thế, chẳng phải đang nói rõ bản thân mình làm rất đúng sao? Thế là y lập tức dương dương đắc ý tiếp.
Đột nhiên, bầu trời rung chuyển dữ dội, một tôn Tiên Vương hạ giới, khí tức cực kỳ cường đại.
"Không có động uyên, hẳn là tán nhân!"
Hứa Ứng xa xa nhìn lại, chỉ thấy tôn Tiên Vương kia khí độ nổi bật, hẳn là sống lâu thượng vị nên nuôi ra khí độ tôn quý, khác hẳn với vẻ thô tục của đám Tiên Vương hoang dại.
Nhưng một thân không có động uyên, quần áo mộc mạc, hẳn là không phải người trong triều đình.
"Hẳn là năm đó làm quan ở Tiên Đình, sau này về vườn, không còn là tiên quan, nhưng lại tự cao tự đại, giữ lấy khí độ khí chất của mình, không chịu thông đồng làm bậy cùng tán nhân đây mà." Hứa Ứng thầm nghĩ.
"Vị Tiên Vương tkia ên là Trần Thế Lâm, năm đó từng làm quan tại Bắc Lạc Sư Môn, về sau đứng sai phe phái nên phải về vườn." thanh âm của Thần Bà truyền đến từ bên trong Doanh Châu.
Tiên Vương tương tự như thế không phải số ít, chỉ một lát ngắn ngủi, Hứa Ứng đã nhìn thấy mấy chục vị Tiên Vương hạ giới, đi thẳng đến Ngũ Trang quan.
Trừ Tiên Vương bên ngoài, còn có Tiên Quân tu thành đạo thụ, cũng là tán nhân.
Tán nhân thật sự đừng hòng tu thành Tiên Quân, trừ phi có cơ duyên nghịch thiên, có thể đoạt được động uyên cấp Tiên Quân. Nếu không, bằng tài phú mà bọn họ tích lũy được, dù có tu luyện bao nhiêu năm đi nữa thì cũng vẫn là cảnh giới Tiên Vương mà thôi.
"Mấy Tiên Quân cũng là quan lại trong triều về vườn."
Thần Bà nhìn quanh bốn phía, nói, "Cái tên cưỡi xe kéo hạ giới kia tên là Trương Tử Ninh, còn được gọi là Tử Ninh Tiên Quân, vốn dĩ tại nhậm chức dưới trướng Trường Sinh Đế. Cái kẻ có vẻ phô trương bên kia tên là Sở Độ, cũng là Tiên Quân, đã từng là cao thủ Thủy bộ. Còn có người mặc áo tím, bên cạnh có bốn thị nữ kia tên là Tần Mộc Phong, tính thích phô trương. Trước khi hắn ta rơi đài, chức quan cũng không nhỏ, chưởng quản Ngũ Ngục Thiên Lao."
Hứa Ứng nhìn quanh, chỉ thấy khí độ của Tiên Quân hạ giới lại có chỗ khác biệt với Tiên Vương, phô trương hơn rất nhiều, bình thường đều là ngồi xe kéo đến, tùy tùng đông đảo, lại có thị nữ hầu hạ hai bên, thổi tiêu đánh đàn ca hát.
Sau khi bọn họ về vườn thì đã thành tán nhân, nhưng năm đó từng làm quan trong triều, tài phú tích lũy được quả thực không ít, bởi vậy nên sau khi về vườn cũng có thể duy trì cuộc sống giàu có.
Chẳng qua, loại người này cũng thường bị tán nhân chân chính nhằm vào, sẽ kiếm cơ hội tiêu diệt bọn họ, cướp đoạt tài phú.
"Tiên Quân trong tán nhân cũng có không ít người có thực lực cao cường."
Sắc mặt Hứa Ứng có phần nghiêm nghị, mặc dù y đã đánh bại Dương Nhan Lang Dương Chân Quân, nhưng trong Tiên Quân cũng có tồn tại cực kỳ lợi hại. Tu vi cảnh giới của tiên nhân bị hạn chế, bình thường không phải vì tư chất ngộ tính, mà là vì tài nguyên. Không có động uyên, dù cho thiên phú của ngươi cao hơn, ngộ tính mạnh hơn, đạo hạnh sâu hơn nữa cũng đừng hòng tiến vào cảnh giới tiếp theo!
Nhưng điều này cũng tạo thành một hiện tượng, đó chính là nếu chỉ dùng cảnh giới để cân nhắc chiến lực của một người thì sẽ dễ phạm sai lầm.
Hứa Ứng phát giác được tu vi thực lực của đám Tử Ninh Tiên Quân, Sở Độ e là cũng không yếu hơn mình!
"A, Hách Khai Dương đứng đầu Ẩn Địa Tứ Sát!" Hứa Ứng đột nhiên nhìn thấy một người quen. Hách Khai Dương là tán nhân chân chính, đứng đầu Ẩn Địa Tứ Sát, cảnh giới Tiên Vương, Bát Môn Nghịch Thuận Sinh Tử Quyết của kẻ này thiên hạ vô song, đã từng đánh với Hứa Ứng một trận, ép Hứa Ứng vào thế hạ phong, bởi vậy Hứa Ứng cũng có ấn tượng sâu sắc với hắn.
Đột nhiên, Hứa Ứng khẽ nhíu mày, tu vi thực lực của Hách Khai Dương bây giờ tiến bộ kinh người, khí thế phát ra còn cường hoành hơn năm đó rất nhiều lần!
"Hắn đâu bằng ta, sao trong mấy năm ngắn ngủi đã tăng lên tới mức này chứ?" Trong lòng y vô cùng buồn bực.