Lại một lát sau có vài bậc đại nhân trên Tiên giới tới, không vì gì khác chỉ để gặp mặt Hứa Ứng một lần, khiến Ninh Thanh công tử chỉ muốn phát điên. Hắn còn tưởng mình là bậc đại nhân, nào ngờ lại không phải, thiếu niên mặt đen này mới là bậc đại nhân!
“Hắn là ai, hắn là ai...”
Ánh mắt hắn đột nhiên sáng bừng lên: “Ta từng thấy hắn trên bảng truy nã! Hắn chính là Hứa Ứng!”
Thiên ma Đế Quân dẫn bọn họ tới trung tâm của Tiên Vương này, Hứa Ứng nhìn lại, ngàn vạn Tiên đạo kết nối tạo thành một đạo vực. Trong đạo vực này một cung điện vàng kim sừng sững, như trung tâm vũ trụ, lấp loáng huyền cơ thiên địa.
“Nơi này chẳng hề giống chỗ ở của Thiên ma, chẳng trách gọi là Tiên Vương Thiên ma.”
Hứa Ứng thầm thở dài một tiếng, trong lòng suy nghĩ: “Vị Chí Tôn tiên vực này là người ra sao?”
“Cuối cùng Hứa quân cũng tới rồi.”
Phía trước cung điện, một ông lão mặc áo ngũ long tự mình tiếp đón: “Năm xưa từ biệt, nay đã qua bốn mươi tám ngàn năm, cuối cùng cũng chờ được tới lúc Hứa quân tới. Bốn mươi tám ngàn năm qua Hứa quân có yên vui hay không?’
Hứa Ứng cứng họng, một lúc lâu sau mới thở dài một tiếng: “Các hạ chính là Chí Tôn? Thật không dám giấu giếm, ta hao phí thời gian bốn mươi tám ngàn năm đó, lúc nào cũng đờ đờ dẫn đẫn, không khác nào trong giấc mơ. Tới nay ký ức kiếp đầu của ta vẫn chưa thức tỉnh, ta cũng không biết mình gặp chư vị khi nào.”
Ông lão kia nghe vậy nhìn sang đám người Thiên ma Đế Quân, Thiên ma Nguyên Quân.
Thiên ma Đế Quân nói: “Ta nghe người ta nói, Hứa quân từng bất hạnh vẫn lạc một lần.”
Hứa Ứng dốc hết dũng khí nói: “Chư vị, có một chuyện ta không hiểu, vì sao Thiên Ma tiên vực lại khác với tưởng tượng của ta?’
Bọn Thiên ma Chí Tôn, Đế Quân liếc mắt nhìn nhau, đều nở nụ cười.
Thiên ma Nguyên Quân cười nói: “Năm xưa ngươi tới đây cũng hỏi qua câu này. Lần trước Chí Tôn đã trả lời ngươi thế này, người ngồi trên chỗ cao, có đôi khi thiện ý thương xót cũng là một loại tâm ma, cần chém bỏ cùng với ác niệm. Hứa quân, năm xưa ngươi không hiểu, bây giờ đã hiểu chưa?”
Trong đầu Hứa Ứng, đủ loại trải nghiệm suốt bốn vạn năm nhanh chóng lướt qua như đèn kéo quân, từng hình ảnh, từng ký ức các kiếp, phút chốc đã chảy qua vài lần.
Chịu khổ nhiều năm như vậy, y cũng hiểu.
Có đôi khi, tốt cũng là một loại sai lầm.
Hoa Thác Ảnh từng nói, tiên nhân phải giữ đại đạo của bản thân thật tinh khiết, cần luyện bỏ tạp niệm của chính mình.
Tạp niệm sẽ ảnh hưởng tới tu vi thực lực và tiến bộ về cảnh giới, là thứ tiên nhân nhất định phải luyện bỏ, thế thì rốt cuộc tạp niệm là gì?
Hứa Ứng vốn cho rằng tạp niệm là ác niệm, nhưng bây giờ cuối cùng y cũng hiểu, với tiên nhân đương nhiên ác niệm là tội, nhưng thiện niệm cũng là tội.
Lương thiện sẽ khiến tiên nhân đưa ra rất nhiều phán đoán sai lầm, khiến bọn họ động lòng thương hại, lòng trắc ẩn, mà tâm trạng đó rất dễ khiến bọn họ bị áp đảo trong quá trình cạnh tranh, thậm chí bị đối thủ nắm lấy cơ hội tiêu diệt.
Để thăng tiến lên cảnh giới cao hơn, để cạnh tranh đi trước người khác một bước trên Tiên giới, bọn họ nhất định phải giữ đại đạo của bản thân thật tinh khiết, cho dù là thiện hay ác cũng phải chém bỏ! Thế thì rốt cuộc Thiên ma là thiện hay ác?
Đột nhiên trong đầu Hứa Ứng xuất hiện một câu nói, không hề nghĩ ngợi bật thốt lên: “Vô thiện vô ác tâm chi thể, hữu thiện hữu ác ý chi động. Tiên nhân Tiên giới cắt bỏ thiện ác của bản thân, duy trì đạo tâm tinh khiết, nhưng khi bọn họ hành động là thiện ác lại xuất hiện, làm sao ở thành chân nhân cho được?”
Thiên ma Chí Tôn nghe vậy cười ha hả vỗ tay khen: “Lòng người vốn không có thiên ác, động niệm mới có ý thức, có ý thức mới phân thiện ác. Câu nói này kiến thức cực cao, lý giải đạo tâm tới mức độ cao thâm. Hứa quân, ngươi vẫn khiến người ta khâm phục như xưa!”
Hứa Ứng thầm than hổ thẹn.
Y tin tưởng mình chưa bao giờ học được câu nói này từ chỗ Ngoan Thất, ký ức vài vạn năm qua cũng không có câu nói này, lý do bật thốt ra triết lý như vậy có lẽ là một đoạn lĩnh ngộ nào đó trong kiếp đầu được y nhớ lại.
“Ta trong kiếp đầu cũng là ta, đều là ta thì sao ta phải hổ thẹn?”
Hứa Ứng nghĩ tới đây, mặt mày tươi cười khiêm tốn nói: “Một chút tâm đắc nông cạn mà thôi, không dám nhận lời tán dương của Chí Tôn.’
Thiên ma Chí Tôn cười ha hả nói: “Hứa quân không cần khiêm tốn, ngươi xứng đáng.” Thiên ma Đế Quân, Nguyên Quân, Thiên Tôn dồn dập nhìn về phía Hứa Ứng, lộ vẻ khâm phục.
Hứa Ứng thấy vậy trong lòng lại nghi hoặc: “Rốt cuộc kiếp thứ nhất của ta làm gì ở đây? Đám Thiên ma này cứ như bị ta lừa cả vào bẫy, đến giờ vẫn chưa tỉnh ngộ.’