Nhưng Đệ Tam Thiên Quan mở ra, bọn họ từ trong cửa bước sang, đều tán thưởng không thoi.
“Hứa đạo hữu, món pháp bảo của ngươi thật cao minh, làm sao chế tạo vậy?” Bắc Đế khiêm tốn thỉnh giáo.
Hứa Ứng cười nói: “Đơn giản. Tu luyện tới cảnh giới Tiên Quân, có đạo hạnh Thiên Quân rồi bị người ta đánh chết, dùng cảnh giới Đệ Tam Thiên Quan kỳ là có thể chế tạo thành.”
Bắc Đế không quen kiểu đùa này, bèn im lặng không nói.
Đám người đi về phía Tử Vi tàn cảnh, Kim Ô trên vai Đông Nhạc phá vỡ bầu không khí trầm mặc, cười nói: “Hứa đạo hữu, con trai ta giờ vẫn khỏe chứ?”
Hứa Ứng cười nói: “Kim Bất Di giờ phát đạt rồi, đang làm Yêu Đế ở Tổ Đình Yêu Tộc, học được bản lĩnh cao siêu, không khéo còn cường đại hơn ta!”
Kim Ô kia là mẫu thân của Kim Bất Di, nghe vậy lo lắng nói: “Nó lên làm Yêu Đế, chẳng phải càng nguy hiểm à?”
Hứa Ứng cười nói: “Đây cũng là cơ hội cho các ngươi liên lạc với yêu tộc.”
Đông Nhạc khẽ gật đầu nói: “Đạo hữu nói đúng lắm, sau không gặp Tiểu Thiên Tôn, chúng ta sẽ tới Tổ Đình Yêu Tộc một chuyến, có Kim Bất Di móc nối giúp, tương lai cũng an toàn hơn.”
Luân Hồi Nữ Đế đi tới bên cạnh Hứa Ứng, nhỏ giọng dò hỏi: “Hứa công tử đạo hạnh cao thâm, có thể so với Thiên Quân, thực lực cũng cực kỳ kinh người, vì sao tới giờ còn chưa giải phong ấn Đế Quân lưu lại trên người ngươi?’
Hứa Ứng thở dài, lắc đầu nói: “Trên người ta vẫn còn năm chữ phong ấn, từ đầu đến cuối vẫn không cách nào phá giải.”
Luân Hồi Nữ Đế à một tiếng, nói: “Những chữ khác có thể phá giải được, vì sao năm chữ này lại không? Là không thể phá giải hay là không muốn phá giải?”
Hứa Ứng nhìn cô một hồi, chỉ cảm thấy vị Huyền Nữ nắm giữ luân hồi này dường như biết rất nhiều thứ, không khác nào nhìn thấu nội tâm của mình.
“Hứa đạo hữu có gì lo lắng? Cứ nói ra đi.” Luân Hồi Nữ Đế nói.
Hứa Ứng do dự một chút rồi nói: “Sau khi phá giải phong ấn kiếp đầu, ta có còn là ta không?”
Luân Hồi Nữ Đế ngơ ngác.
Hứa Ứng như đang nói với cô, lại như đang lẩm bẩm một mình, nói: “Ta gặp rất nhiều người, trong số họ có kẻ địch, có bằng hữu, nhưng cho dù là kế hoạch hay bằng hữu đều cực kỳ khâm phục kiếp đầu của ta. Cho dù là người có mối thù sâu như biển, khi nhắc tới kiếp đầu của ta cũng phải giơ ngón tay cái lên tán dương một tiếng. Cuộc đời của hắn như một truyền thuyết, như sử thi, khiến người ta ngưỡng mộ, khiến người ta tôn kính. Hắn trải qua thâm thù đại hận, quật khởi trong bước đường cùng, sờ soạng lần mò, trở thành lãnh tụ vạn người ở Tổ Đình, lại một mình phi thăng, chịu nhục trên Tiên giới. Hào quang trên người hắn quá chói mắt.”
Y suy nghĩ xuất thần, một lúc lâu sau mới nói: “Còn ta thì sao? Ta chỉ là một người bắt rắn mọc ra từ trong bất diệt chân linh của hắn, là hàng tặng kèm. Ta đi lên con đường hắn bố trí sẵn, kế thừa di sản của hắn. Tất cả cố gắng của ta đều bị người ta lôi ra so sánh với hắn, cho dù ta cố gắng như thế nào đi nữa cũng bị người ta nói là, ta không bằng hắn”
Y đi một mình về phía trước, dáng vẻ cô đơn tiêu điều, quay đầu sang nhìn Luân Hồi Nữ Đế, nói: “Phá giải năm chữ của Đế Quân, ta có còn là ta không? Hay ta sẽ trở thành hắn?’
Luân Hồi Nữ Đế nhíu mày.
Cho dù cô là thần linh do chúng sinh dùng ước nguyện và hương hỏa tạo thành, cũng không thể đưa ra đáp án chuẩn xác cho vấn đề phức tạp này.
Hứa Ứng thấy cô không đáp, thở dài.
Từ đầu đến cuối, y không động vào năm chữ phong ấn kia.
Tổ Đình rộng lớn, Hứa Ứng và bọn họ đi liền mười ngày, phong trần mệt mỏi, bấy giờ mới tới Tử Vi tàn cảnh.
Dọc đường, mọi người chỉ thấy trên bầu trời Tổ Đình lơ lửng các loại thần khí bổ thiên, khôi phục thiên địa đại đạo của Tổ Đình trở lại hoàn chỉnh, lại có từng thần khí từ trên không trung hạ xuống, được luyện khí sĩ Tổ Đình thu hồi.
Thiên địa đại đạo của Tổ Đình đã phục hồi như cũ, tiếp tục tế thần khí lên cũng không có nhiều tác dụng. Những thần khí này có uy lực quá lớn, có thể điều động lực lượng thiên địa, trấn áp khí vận Tổ Đình. Vì vậy thần khí thường được lưu lại trong các tông phái, đề phòng bất trắc.
Hứa Ứng đi qua những nơi này, thấy Tổ Đình dần có xu thế hưng thịnh, suy nghĩ trong lòng cũng thoải mái hơn, vui thay cho Tiểu Thiên Tôn.
“Năm xưa ta bỏ lại Tổ Đình, phi thăng Tiên giới, những người khác ý chí tinh thần sa sút, chỉ có Tiểu Thiên Tôn kế thừa chí hướng của ta, tiếp tục đi theo con đường này tới đích. Bây giờ, rốt cuộc hắn cũng có thành tựu.’
Dọc đường, y thấy những người thế hệ trước từng theo mình, như Ngũ Liễu đạo nhân, Huyền Nhai Tử, Phan Ma thần, Linh gia tứ hung. Đám người này đang bận tới bận lui, trợ giúp Tiểu Thiên Tôn kiến thiết Tổ Đình.