Trương Sơn Tông trong lòng giật thót, vội vàng điều động pháp lực bay lên, nhưng cho dù hắn có bay theo hướng nào cũng có cảm giác như rơi vào ác mộng!
“Đã làm người thì khó thoát khỏi hỉ nộ ưu tư bi khủng kinh, ngửi mùi thơm, sờ vào chỗ thích, thất tình lục dục đều là trong đó.”
Giọng nói của Luân Hồi Nữ Đế vang lên khắp bốn phương tám hướng, vọng tới cực kỳ rõ ràng trong tai hắn. âm thanh kia theo hắn rơi xuống mà cùng hạ xuống, vang lên trong đạo tâm của hắn.
“Ngay cả tiên nhân cũng khó mà thoát thất tình lục dục. Trương đạo hữu, ngươi là Tiên Quân, liệu có nhảy ra khỏi trận thất tình lục dục luân hồi này không?”
Trương Sơn Tông nổi giận vung Đâu Suất Phần Thiên phiên, tấn công khắp bốn phương tám hướng, đột nhiên thấy vùng thời không luân hồi này bị phá tan, Luân Hồi Huyền Nữ không tránh kịp, bị Đâu Suất tiên hỏa đốt thành tro bụi!
Trương Sơn Tông giết Luân Hồi Nữ Đế, lại thấy Vương Nhược An bị Đông Nhạc, Bắc âm công kích, đã cực kỳ nguy hiểm, thế là giết tới, đánh lén Đông Nhạc Đại Đế. Chỉ trong khoảnh khắc Đông Nhạc đền tội, Bắc âm Đại Đế bị chặt đầu, hai vị Đại Đế chết oan chết uổng!”
Trương Sơn Tông giết tới thống khoái, lao lên Thiên Hà, giết chết Thương Ngô Đại Đế, cứu được Ngọc Hồ Chân Nhân.
Ngọc Hồ Chân Nhân cuống quít quỳ xuống đất dập đầu, kêu to: “Đa tạ Trương tiên gia cứu mạng!”
Trương Sơn Tông cười ha hả, liếc mắt thấy con gái Thương Ngô Đại Đế dung mạo xinh đẹp, bất giác trong lòng nảy sinh tà niệm, giơ tay bắt lấy Sở Tương Tương, giam cầm lại, thầm nghĩ: “Lưu lại chờ sau này thưởng thức, giết chết Hứa Ứng rồi tính!”
Hắn thống lĩnh Ngọc Hồ, Vương Nhược An ngang nhiên giết tới Tiên giới, cùng Linh Vô Tâm vây quét Hứa Ứng. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Hứa Ứng đã bị đoạt cửu đại pháp bảo, buộc phải khoanh chịu trói.
Hứa Ứng kia vẫn kêu lên: “Nếu không có Trương tiên gia, cho dù Nguyên Quân đích thân xuất thủ cũng không làm khó được ta!”
Linh Vô Tâm cũng vội vàng quỳ xuống đất tạ ơn: “Nếu không có Trương tiên gia, ta cũng nguy to rồi.”
Trương Sơn Tông trong lòng vui vẻ, áp giải Hứa Ứng tới Tiên Đình, diễu võ giương oai. Việc này kinh động tới đám người Đế Quân, Thiên Tôn, dồn dập tới bái kiến, tự thẹn không bằng.
Chí Tôn đích thân triệu kiến, phong thưởng Thiên Tôn, ban thưởng Thiên Nguyên bảo cảnh cho hắn nói: “Bảo cảnh này đủ cho Trương tiên gia tu luyện tới Thiên Quân.Nnếu ngươi có thể tu thành Thiên Quân trong vòng trăm năm, ta sẽ thưởng cho ngươi bảo cảnh Chí Tôn, để ngươi vào đó tu hành, đột phá Chí Tôn.”
Trương Sơn Tông cảm động rơi nước mắt, nức nở nói: “Bệ hạ ưu ái như vậy, thần có máu chảy đầu rơi cũng phải báo đáp hoàng ân, quyết không chối từ!”
Lần này danh tiếng của hắn vang xa, quả nhiên trong vòng trăm năm đã tu thành Thiên Quân, tốc độ cực kỳ nhanh chóng, ngay cả Hứa Ứng năm xưa thúc ngựa cũng không sánh kịp
Tiên Vương, Tiên Quân, Đế Quân, Thiên Tôn các nơi đồn dập đưa nữ nhi tới, muốn kết thân với hắn. Trương Sơn Tông ăn thì là gan rồng gan phượng, mặc thì là thiên y do Thiên nữ dệt thành, vinh hoa phú quý cùng lắm chỉ vậy thôi.
Nhưng Chí Tôn lại nuốt lời, không cho hắn vào Chí Tôn bảo cảnh tu luyện.
Có người nói với Trương Sơn Tông: “Chí Tôn ghét hiền ghen tài, cho rằng ngươi uy hiếp tới sự thống trị của hắn, vì vậy không cho ngươi Chí Tôn bảo cảnh. Chẳng thà dứt khoát làm phản!”
Trương Sơn Tông càng ngày càng nóng nảy, kêu to: “Phản! Hôm nay ta xưng đế, lật đổ Tiên Đình, xử lý Chí Tôn, để ta lên làm Tiên Đế!”
Thế là tạo phản.
Sáng sớm tạo phản, buổi chiều bị áp giải lên Trảm Tiên đài. Trương Sơn Tông nhìn lại cả cuộc đời, vẫn cười ha hả: “Đời này ông đây được ngủ với không biết bao nhiêu tiên nữ, dùng bao nhiều tài bảo, nhận không biết bao nhiêu lời lấy lòng, còn được làm Tiên Đế nửa ngày, cái gì có thể hưởng thụ thì hưởng thụ hết rồi, đáng giá!”
Trảm Tiên đao chém xuống, Trương Sơn Tông lòng đầy sợ hãi, đợi tới lúc đầu rơi xuống đất, ý thức chìm vào hắc ám mới kết thúc cuộc đời.
Cõi âm, cửa sông Nại Hà, Thương Ngô Đại Đế đứng trên một nửa Thiên Hà, tấn công Ngọc Hồ Chân Nhân như điên như dại, Sở Tương Tương bồng bềnh bên ngoài Thiên Hà, khống chế Thiên Hà này vây khốn Ngọc Hồ Chân Nhân, khiến hắn không cách nào chạy thoát.
Trên mặt biển, Bắc âm Đại Đế hiện ra chân thân hùng vĩ không gì sánh được, tay cầm đèn dầu, ánh đèn như côn trùng trụ quét về phía Vương Nhược An.
Đông Nhạc Đại Đế cũng hiện chân thân, quanh người như ánh lửa mặt trời suy tàn, thiêu cháy tất cả liên hệ, tấn công về phía Vương Nhược An!
Còn bên bờ sông, Luân Hồi Nữ Đế đứng trong ánh trăng.
Tiên Quân Trương Sơn Tông đứng trước mặt cô, đột nhiên trong cơ thể dấy lên ánh lửa hừng hực, thiêu đốt từ trong ra ngoài, chỉ trong khoảnh khắc đã đốt khắp thân hình, thiêu hủy đạo tràng và khu vực Hi Di của hắn, nguyên thần cũng tự đốt cháy.