”Lần này Ngọc Hồ Chân Nhân phụng lệnh hạ giới cũng là để xử lý một chuyện cá nhân. Ngươi cũng biết thực lực Ngọc Hồ Chân Nhân rồi đấy, cực kỳ bất phàm, chẳng qua Tiên giới đông đảo nhân tài, mãi vẫn không thể thăng chức cho hắn, đành khiến hắn chịu uất ức.’
Đế Quân ánh mắt nhấp nháy cười nói: “Không phiền Nguyên Quân lo lắng. Năm xưa khi Hứa Ứng tung hoành thiên hạ, ta đã xử lý hắn, bây giờ tuy hắn lại tạo phản, nhưng vẫn không bay ra khỏi lòng bàn tay ta. Chẳng qua hắn phá vỡ năm chữ phong ấn của ta tại Côn Lôn!”
“Côn Lôn?”
Nguyên Quân mỉm cười nói: “Ta nghe nói Lôi Bộ Thiên Tôn lệnh cho Lôi Đình Đô Ti trong Lôi Bộ tam ti hạ giới, hình như để diệt trừ Côn Lôn.”
Đế Quân cười nói: “Thế lực của Thiên Tôn cực lớn, có chức có quyền, có thể khiến Chân Tiên giáng lâm thế giới mà không cần cắt bỏ tu vi cảnh giới. Không khéo có thể mượn lực lượng của Lôi Bộ tam ti bắt lấy Hứa Ứng.”
Hai người nhìn nhau, đồng thời mỉm cười.
Côn Lôn cảnh, Phượng Dao và Thanh Loan trong lòng tuyệt vọng, chỉ thấy Thiên Tiên này tế ra Đô Thiên Ngũ Long thương, ngũ long lượn vòng quanh tiên khí, tăng cường uy lực tiên khí.
Không ai cản được mũi thương này, vì năm con thần long quấn trên đó, từng mảnh vảy rồng lóe sáng, như tấm chắn sắc bén, ngoài rìa đầy răng cưa.
Ngũ long luyện thương, lại thêm đạo tràng của bản thân Thiên Tiên, như được lực lượng chư thiên gia trì.
Đối mặt với đòn này, hai tỷ muội Phượng Dao Thanh Loan đã không còn đường trốn!
Đột nhiên, một thân hình chắn ngang giữa Đô Thiên Ngũ Long thương và hai cô. Xung quanh thần thương khổng lồ, ngũ long ngẩng đầu gào thét, không gian xung quanh nổ tung, đè thẳng xuống!
“Thái thúc tổ coi chừng!” Phượng Dao vội vàng kêu lên.
Thân hình chắn ngang giữa bọn họ chính là Hứa Ứng, so với Đô Thiên Ngũ Long thương thân hình của y cực kỳ bé nhỏ, tiên khí này kết nối với Tiên giới, có được uy lực khó lường, tiếng long ngâm kinh thiên động địa!
Ngay khoảnh khắc sau, Hứa Ứng giơ tay, phù văn Tiên đạo xoay tròn múa lượn xung quanh, theo bàn tay y ấn tới, một chữ “Phong” bay ra, chỉ trong chớp mắt đã bao phủ Đô Thiên Ngũ Long thương trong chữ Phong.
Ngũ long gầm thét, như bị bao vây trong không gian, cho dù bên ngoài không có thứ gì nhưng bọn chúng lại cảm thấy có lực trói buộc vô hình phong tỏa thân thể chúng, cũng phong bế tâm linh chúng.
Ngũ long ngưng bặt, tiên khí Đô Thiên Ngũ Long thương cũng ngưng bặt trên không trung.
Hứa Ứng rảo bước đi tới, lao về phía Đô Thiên Ngũ Long thương, chữ “Cấm”, chữ “Ngữ”, chữ “Khốn”, các loại phù văn Tiên đạo bay ra, chỉ trong khoảnh khắc đã trấn áp phong ấn ngũ long, thậm chí ngay cả Đô Thiên Ngũ Long thương cũng bị phong ấn trấn áp, rơi thẳng xuống.
Vị Thiên Tiên chủ nhân của Đô Thiên Ngũ Long thương thấy vậy vừa sợ vừa giận, hét dài một tiếng, phát động đạo tràng trấn áp xuống.
Động thiên Tiên giới hiển hiện sau lưng Hứa Ứng, Hỗn Thiên đỉnh, Thập Nhị Trọng Lâu, Tiên Đạo Dao Trì và Thiên Quan bay ra, chống chọi lại trấn áp từ Thiên Tiên. Bàn tay y vỗ nhẹ, chỉ thấy các loại phù văn Tiên đạo múa lượn, không ngờ đều là phù văn phong ấn mà Đế Quân thiết lập lên người y!
“Thi triển thần thông Tiên đạo trước mặt ta? Ngươi là tiên nhân chắc?”
Thiên Tiên này cười lạnh, phát động đạo tràng, vạn pháp bất xâm, cho dù Hứa Ứng thi triển phù văn Tiên đạo do Đế Quân sáng tạo cũng không thể tiếp cận.
Hứa Ứng thấy vậy bấm tay bắn ra một chữ “Thụ”.
Chữ này chính là chữ đầu tiên trong mười sáu chữ phù văn phong ấn y, thụ trong “thụ mệnh vu thiên”. Khi chữ này bay ra, đạo tràng Thiên Tiên lúc trước còn vạn pháp bất xâm lại lập tức thụ pháp, khiến thần thông phong ấn tiếp theo của Hứa Ứng nối đuôi nhau tiến vào, chỉ trong khoảnh khắc đã trấn áp đạo tràng này.
Chữ “Thụ” này cực kỳ quan trọng, là mấu chốt trấn áp Hứa Ứng. Tu vi thực lực của Hứa Ứng kiếp đầu quá mạnh, đạo hạnh cũng cao thâm tới mức đáng sợ, đạo pháp bình thường thậm chí không thể tác động lên người y chứ đừng nói tới chuyện phong ấn trấn áp y.
Đế Quân sáng tạo ra thần thông chữ “Thụ” chính là phá thân thể vạn pháp bất xâm của y. Có chữ này nên Hứa Ứng mới bị phong ấn, bị trấn áp.
Đạo hạnh của Thiên Tiên này kém xa Hứa Ứng, gặp phải đạo pháp chữ Thụ lập tức bị phá công, tiếp đó bị các loại phù văn Tiên đạo Linh Ngữ Tù Khốn tiếp theo trấn áp.
Ở đằng khác, hơn mười tiên nhân Lôi Đình Đô Ti vây công Lục Ngô, nguyên thần chư tiên đánh ra từng xiềng xích lôi đình, khóa chặt chín cái đuôi và tứ chi của Lục Ngô, đám tiên nhân còn lại dồn dập tế ra tiên khí, đánh về phía hắn!
Lục Ngô kéo theo nguyên thần chư tiên, vẫn dũng mãnh giao chiến, giết chết tiên nhân, nhưng xiềng xích trói hắn càng ngày càng nhiều, khiến hành động của hắn càng ngày càng chậm.