Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương không dám nói gì, Quả Chuông lại vô cùng dũng mãnh, nói: "Ngài giống như khoai tây nảy mầm, mọc hư rồi. Ngài có biết khoai tây nảy mầm không? Đầu của ngài chính là khoai tây, thân thể của ngài chính là mầm khoai tây, vừa nhỏ vừa dài..."
"Ầm!"
Đại long vung móng vuốt mỏng manh lên, một quyền đánh bay hắn ra ngoài. Mỏng manh là so với đầu của hắn mà thôi, đối với đám người Hứa Ứng mà nói, cái móng vuốt này vẫn to lớn vô cùng!
Hứa Ứng, Nguyên Vị Ương và Bạch Cốt Thần Long đều câm như hến.
Sau một lát, Quả Chuông lắc lư bay trở về, đã thông suốt rất nhiều, nói: "Long gia, ngài có thể thay đổi dáng dấp được không? Như vậy thật sự rất kỳ lạ."
Trong cơ thể Đại Long tỏa ra linh quang, trọng tổ bản thân một phen. Đợi cho linh quang tán đi, chỉ thấy Đại Long lại thay đổi dáng dấp, đầu rồng to lớn, lông bờm phía sau đầu rồng lay động, uy vũ bất phàm, thân rồng cũng tráng kiện không gì sánh được, vảy rồng sáng loáng, dưới lớp vảy ở chân trước, cơ bắp như được đao khắc ra, rất là hùng tráng.
Sau đó, mọi thứ im bặt.
Không có nửa phần thân sau.
Đại long thò hai chân trước ra, đi nhanh như bay, vui vẻ nói: "Như vậy thì sao?"
Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, mắt to trừng mắt nhỏ, Bạch Cốt Thần Long cười đến mức xương cốt cả người rã rời, rơi lả tả xuống đất.
Quả Chuông chần chờ một chút, nhớ tới cảnh ngộ của mình vừa rồi, thật cẩn thận nói: "Long gia, hay là đổi sang kiểu khác đi?"
Sắc mặt Đại Long trầm xuống, hừ một tiếng, quanh thân bị linh quang quấn quanh, đợi đến khi linh quang tán đi, một con Đại Long tứ chi đầy đủ xuất hiện trước mặt mọi người, ngạo nghễ nói: "Thế này được không?"
Hứa Ứng, Nguyên Vị ương trợn mắt há hốc mồm, Quả Chuông thì rung động đến mức kêu leng keng.
Chỉ thấy đầu đại long không biến, tay chân cũng vẫn còn, nhưng thân thể ngắn lại rất nhiều, cơ hồ không có bụng, chân trước chân sau gần như nối lại với nhau, phía sau kéo theo một cái đuôi ngắn ngủn.
Bạch Cốt Thần Long vừa mới lắp ráp bản thân xong, thấy cảnh này không khỏi há hốc mồm, giơ móng rồng lên yên lặng chỉ vào đại long cười to.
Tiếng của Quả Chuông vang lên, đập hắn ngất đi, nói: "Hmm, như vậy cũng không tệ, không tệ."
Đại Long phấn chấn tinh thần, cười nói: "Hiện giờ tu vi của ta tăng lên nhiều, rốt cục cũng có thể phá giải phong ấn của tiểu tử bạch cốt kia rồi!" Dứt lời, hắn thu nhỏ hình thể, vèo một tiếng, chui vào trong xương sọ của Bạch Cốt Thần Long đang hôn mê.
Hứa Ứng cùng Nguyên Vị Ương cảm thấy tò mò nên cũng chui vào theo.
Bạch Cốt Thần Long kia nhìn như ấu long, nhưng theo Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương phỏng đoán, rất có thể hắn là Thiên thừa tướng Bích Yên Hải dùng một loại bí pháp phản lão hoàn đồng, khiến cho mình không ngừng trở nên trẻ tuổi, từ đó tránh khỏi vận mệnh tử vong.
Bích Yên Hải là cường giả đạo cảnh bát trọng đỉnh cấp, cực kỳ quan trọng đối với thế cục hiện nay. Nếu có thể đánh thức hắn thì có thể tăng thêm vốn liếng đối kháng với Thiên Tiên giới.
Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương tiến vào trong xương sọ của Bạch Cốt Thần Long, lúc này mới kinh ngạc phát hiện, nơi này thế mà còn có động thiên khác!
Bọn họ không giống như tiến vào xương sọ của một con Thần Long, mà giống như tiến vào trong đường hầm uốn lượn khổng lồ, đường hầm có trăm ngàn ngã rẻ, giống như mê cung, vô số ngã ba và cánh cửa, cực kỳ phức tạp.
Bọn họ cần mở ra cánh cửa khác biệt mới có thể đi vào một con đường khác, nhưng cũng có thể cánh cửa mở ra không đúng, dẫn đến con đường sai lầm, rơi vào sâu trong mê cung không cách nào tìm được đường ra.
"Chẳng trách trong khoảng thời gian này Long gia và Chung gia không mở phong ấn của hắn, phong ấn này hẳn là do Bích Yên Hải tự mình phong ấn, cất giấu trí nhớ của mình, miễn cho ký ức của mình bị hủy bởi đạo khóc."
Hứa Ứng kiểm tra phong ấn trên những cánh cửa này, không khỏi nhíu mày. Mặc dù y là chuyên gia về mặt phong ấn, nhưng trên những phong ấn này lại là Long Văn, hiểu biết của y về Long Văn không nhiều lắm.
"Long gia không phải là viễn tổ bác học trí tuệ nhất sao? Vì sao hắn không thể phá giải những phong ấn này, cứu vớt ký ức của Bích Yên Hải ra chứ?"
Hứ Ứng nghĩ tới đây thì lập tức cảm thấy thoải mái. Mặc dù Đại Long rất uyên bác, nhưng đạo pháp thần thông thời đại Long Đình vẫn luôn không ngừng tiến bộ, nhất là lúc bước lên con đường thoát khỏi diệt vong, càng sinh ra rất nhiều nhân vật thiên tài, ví dụ như Thanh Mộc Phong có thể tính ra tương lai ngàn vạn năm, ví dụ như sử quan Nhân tộc Tần Đạo Đoàn.
Vị Bích Yên Hải này chắc hẳn cũng là nhân vật nổi bật của thời đại đó, có thành tựu phi phàm trên phong ấn chi đạo, thậm chí có thể làm khó được cả đại long viễn tổ.
"Phong ấn của kẻ này không phải chuyện đùa, nhưng hiện tại ta đã có thể phá phong ấn!"
Đại long hứng thú bừng bừng nói: "Các ngươi tránh ra hết đi!"