Hứa Ứng chạy nhanh như chớp, đuổi tới nơi hai bên đang giao chiến, vừa tới đã thấy tướng sĩ Thủy bộ Hỏa bộ đang tháo chạy, loạn quân vọt tới, từng tôn Tiên Nhân đều thất kinh, nhao nhao bỏ chạy hòng giữ mạng.
Hứa Ứng thầm nghĩ không ổn, chạy ngược dòng loạn quân, đợi đi tới nơi đại quân Tiên Đình trú đóng, chỉ thấy trong đại điện tiên cung vô cùng hỗn độn.
Hứa Ứng đi vào tiên điện, nhìn thấy thi thể của Lý Tư Tuyết và Tạ Thanh Sam.
Ánh mắt của y rơi trên người Lý Tư Tuyết, trong lòng cảm thấy buồn bã.
"Ký ức kiếp tước lại tới quấy nhiễu ta, phong ấn cũng không phong ấn nổi."
Hứa Ứng kiểm tra thi thể của bọn họ, cảm giác buồn bã khi nãy hẳn là vì kiếp trước y và Lý Tam Tư tuyết từng có một đoạn tình cảm, nên khó mà ức chế cảm giác buồn bã này.
Vết thương trí mạng của Lý Tư Tuyết và Tạ Thanh Sam cũng là bị người khác tìm được sơ hở trên công pháp thần thông, sau đó một kích trí mạng.
Hứa Ứng ra khỏi tiên điện, đi tới đối diện Chân Võ quan bái kiến Bắc Cực Tứ Thánh, Bắc Cực Tứ Thánh cũng thi nhau hoàn lễ. Hứa Ứng nói: "Xin bốn vị đạo huynh đi theo Ninh Thanh công tử về cố hương của hắn để bảo vệ Ninh Trọng Thiên Tôn."
Bắc Cực Tứ Thánh đang thấy khó hiểu, bây giờ bọn họ đang khai chiến với Tiên Đình, Tiên Đình phái Thiên Tôn tới thảo phạt, vì sao Hứa Ứng còn muốn nhờ bọn họ đi bảo vệ một vị Thiên Tôn khác của Tiên Đình chứ?
"Ta và nghịch phụ không đội trời chung!" Ninh Thanh công tử nói với Hứa Ứng.
Hứa Ứng đang lo lắng không yên nên cũng lơ đễnh, phất phất tay rời đi.
Bắc Cực Tứ Thánh và Ninh Thanh công tử cũng lập tức khởi hành, chạy tới quê hương của Ninh Trọng.
Hứa Ứng trở về phủ đệ của Đế Quân, Cửu Thiên Cửu Đế vẫn đang đứng ở nơi đó, không ai động đậy.
Hứa Ứng nói: "Thủy bộ Thiên Tôn Tạ Thanh Sam, Hỏa bộ Thiên Tôn Lý Tư Tuyết đã chết, động uyên biến mất. Còn có động uyên Nguyên Châu, động uyên Tụ Quật Châu cũng đã mất."
Chín vị Đại Đế nghe vậy đều thở phào một cái, mỉm cười như trút được gánh nặng.
Đột nhiên, có tiên quan đến báo, nói: "Khởi bẩm các vị bệ hạ, đã điều tra rõ Đế Quân chuyển thế 482 lần, dùng 482 họ, nghiệm chứng chân thân, không có gì sai lầm."
Hứa Ứng buồn bực vô cùng.
Chín vị Đại Đế lần lượt đứng dậy, Dương Long Đế nói: "Bây giờ chỉ còn Trường Châu của Đông Vương, Sinh Châu của Thái Tuế Thiên Tôn, và Doanh Châu của Hứa Ứng. Chúng ta chia ra làm hai nhóm, một nhóm tìm kiếm tung tích của Đông Vương, một nhóm đi bảo vệ Ninh Trọng."
Chín vị Đại Đế rời đi.
Hứa Ứng đi tới bên cạnh thi thể của Đế Quân, không có cam lòng, nói: "Ta cảm thấy ngươi sẽ không chết như thế, ta phấn đấu suốt bao nhiêu năm qua, mục tiêu và mục đích của ta chỉ có một, đó chính là đánh bại ngươi, báo thù cho bản thân mình! Nhưng sao ngươi lại chết như vậy chứ..."
Đột nhiên, y nghĩ tới cái gì đó, đứng thẳng người dậy, vung tay áo một cái, thu hồi thi thể của Đế Quân, dưới chân nhấn một cái, chìm xuống cõi âm.
Y vội vàng đi vào chỗ luân hồi, gặp Luân Hồi Nữ Đế, nói: "Đạo huynh có thể giúp ta điều tra thử xem, người này có phải là đời thứ nhất hay không?"
Luân Hồi Nữ Đế thấy rõ gương mặt của Đế Quân thì thầm giật mình, vươn tay ra, đưa thi thể ủa Đế Quân vào trong vầng sáng luân hồi, xem xét kiếp trước kiếp này của Đế Quân.
Sau một lúc lâu, Luân Hồi Nữ Đế cau mày nói: "Hứa công tử, tu vi cao hơn ta quá nhiều, chỉ dựa vào ta thì không thể làm được, cần phải có thêm vài người nữa giúp đỡ."
Hứa Ứng nhẹ nhàng gật đầu, lại qua hai ngày, Đông Nhạc Đại Đế, Bắc âm Đại Đế và Thương Ngô Đại Đế chạy tới nơi này, tiếp theo đến cả Thập Điện Diêm La cũng lần lượt tìm đến.
Lại một lát sau, Mạnh Bà cũng vội vàng chạy đến.
Luân Hồi Nữ Đế nghiêm nghị nói: "Các vị đạo hữu, ta gặp chút khó khăn, xin các vị đạo hữu giúp ta một tay!"
Chúng thần ngồi xung quanh Luân Hồi Nữ Đế, hợp lực phát động vầng sáng luân hồi, chỉ thấy Luân Hồi Hoàn khổng lồ bắt đầu vận chuyển, thi thể Đế Quân dần dần chìm vào sâu bên trong luân hồi.
Vầng sáng luân hồi chính là pháp bảo do Bất Diệt Linh Quang của vô số hồn linh đến từ đông đảo chúng sinh Chư Thiên Vạn Giới hình thành sau khi chết, thứ này cực kỳ khổng lồ, từ bên ngoài nhìn vào chính là một cái vòng hình tròn, một nửa trên mặt đất một nửa dưới mặt đất, dài ước chừng năm ngàn dặm, cao hai ngàn năm trăm dặm.
Đến gần nhìn lên, có thể xuyên qua vầng sáng luân hồi nhìn thấy vô số thế giới, nhìn thấy đông đảo chúng sinh đang quỳ lạy vầng sáng luân hồi, cống hiến hương hỏa của mình, có thể nhìn thấy những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, thậm chí là chuyện chưa xảy ra trong tương lai.
Bảo vật này chính là thiên địa tạo thành, chúng sinh linh quang biến thành, ẩn chứa uy năng lớn lao, từ kẻ bần hàn, cho tới Đại La Kim Tiên, sau khi chết đều nằm dưới sự khống chế của bảo vật này.