Hứa Ứng suy nghĩ một hồi rồi nói: “Thất gia, tổ đình tứ thánh, Sở Thiên Đô và Diễm Chân Quân đang đuổi giết đám cao thủ vạn giới đúng không? Đưa bọn họ tới, giết vài cao thủ vạn giới, lập cái gì nhập hội ấy.”
Nạp Lan Đô sắc mặt trắng bệch, Hoa Thác Ảnh đồ mồ hôi đầm đìa.
Các cao thủ Chư Thiên Vạn Giới tới vây quét Tiểu Thiên Tôn lần này đều là người của danh môn đại phái, sau lưng có cường giả Tiên giới.
Nếu bọn họ giết những cao thủ này, chỉ e sau này thật sự không còn đường quay về Quỷ Khư!
Dù sao Quỷ Khư cũng nằm dưới trướng Tiên giới, nghe theo điều khiển Tiên giới!
Hứa Ứng bố trí ổn thỏa, lúc này lại thấy ánh trăng trong trẻo chiếu tới phía này, bấy giờ y mới chú ý thấy bên cạnh có thêm một cô gái phong thái yểu điệu.
Hứa Ứng ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên không trung xuất hiện một vầng trăng sáng, chắc là vòng luân hồi trong cõi âm.
Luân Hồi Huyền Nữ bước xuống chân núi, nói: “Hứa đạo hữu, ta đã ở lại dương gian quá lâu, nếu ngươi đã tỉnh, ta cũng phải về cõi âm đây.”
Hứa Ứng và cô đi sóng vai nói: “Đa tạ Nữ Đề cứu vớt lệnh đồ, sao Nữ Đề vội vàng lên đường vậy?’
Luân Hồi Huyền Nữ nói: “Nếu cứ như các vị Đông Nhạc, Bắc Đế và Thương Ngô kia, suốt ngày trốn trốn tránh tránh, lúc nào cũng phải sợ sệt, liệu đến bao giờ mới kết thúc? Chẳng thà dứt khoát trở về. Hơn nữa theo ta thấy có lẽ trên Tiên giới cũng xảy ra biến cố. Biến cố này khiến tình cảnh của ta không còn nguy hiểm nữa.”
Hứa Ứng không hiểu: “Biến cố?’
Luân Hồi Huyền Nữ cười nói: “Cõi âm xâm lấn dương gian, thiên địa đại đạo của Ma Vực cũng bất tri bất giác khuếch trương ra phía ngoài, có thể coi là Ma Vực xâm lấn. Còn cả Quỷ Khư, thường cứ cách một quãng thời gian là Quỷ Khư huyết tẩy luyện khí sĩ trong thiên hạ, có lẽ không phải chỉ huyết tẩy thế giới Nguyên Thú, chỉ e thế giới khác cũng trong danh sách bị huyết tẩy, có thể coi là Quỷ Khư xâm lấn. Trong chuyện này chắc chắn có vấn đề.’
Hứa Ứng ngơ ngác, suy tư: “Sau lưng Quỷ Khư là đám người Đệ Cửu Tiên Vương. Ma Vực chính là tổ đình, sau lưng là Tiểu Thiên Tôn, sau lưng cõi âm lại là tứ đại cự đầu của cõi âm.’
Luân Hồi Huyền Nữ cười nói: “Đây mới là bề ngoài. Chỉ e sau lưng Quỷ Khư là kẻ mang thi khí nồng nặc kia. Sau lưng cõi âm cũng không phải bốn tên thần linh già nua chúng ta.”
Hứa Ứng nhẹ nhàng gật đầu nói: “Ta nghe A Phúc ngốc nghếch nói có một nhóm luyện khí sĩ thần bí được gọi là người giám sát vực sâu, tay cầm roi thần, xua đuổi thi thể Thương Ngô Đại Đế, gây ra cõi âm xâm lấn. Sau lưng những người giám sát này là Ngọc Hồ Chân Nhân của Tiên giới.’
Ánh mắt y nhấp nháy: “Sau lưng Quỷ Khư là kẻ mang thi khí nồng nặc, chẳng lẽ là cường giả Tiên giới?”
Luân Hồi Huyền Nữ nói: “Ta cũng không biết. Ngày đó ta đối đầu với hắn, phát hiện ra hắn không phải người sống mà là thi thể, nằm trong đại đạo của ta, thế nên hắn mới biết khó mà lui, không giao thủ. Nhưng nếu ra tay thật, chưa chắc ta đã thắng được hắn.”
Hứa Ứng thầm giật mình.
Trong tình huống đại đạo bị khắc chế mà còn khiến Luân Hồi Huyền Nữ cảm thấy không thể chiến thắng, lai lịch của thi thể ở Quỷ Khư thật sự khó lường.
“Hứa đạo hữu, mấu chốt nhất là chuyện Ma Vực xâm lấn, có phần khó tin.’
Luân Hồi Huyền Nữ nhắc nhở y: “Ta tới tổ đình, phát hiện thiên địa của nơi này đã vỡ nát, núi non sai lệch, Tham Đạo đài khuyết thiếu, không thể có hiện tượng xâm lấn ngoại giới được.’
Hứa Ứng nhớ tới hiện tại Ma Vực xâm lấn đại thế giới Nguyên Sơ: “Nhưng nó vẫn diễn ra.”
Luân Hồi Huyền Nữ nói: “Chuyện này cực kỳ quái lạ. Ta suy đoán, Ma Vực xâm lấn Chư Thiên Vạn Giới có thể cùng loại với cõi âm xâm lấn và Quỷ Khư xâm lấn, sau lưng cũng có thế giới Tiên giới nhúng tay. Có lẽ trong Tiên giới có người muốn làm đại sự.”
Hứa Ứng ngây ngẩn, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời của Bồng Lai chính là bầu trời của Tiên giới, cảnh tượng bình an tĩnh lặng.
Phía xa như có cơn bão ngưng tụ, không rõ phúc họa thế nào.
Hứa Ứng thu ánh mắt, đưa Luân Hồi Huyền Nữ xuống chân núi. Luân Hồi Huyền Nữ nói: “Hứa đạo hữu xin dừng bước.’
Hứa Ứng thỉnh giáo: “Nữ Đế, ta còn có việc cần hỏi. Năm xưa ta rời khỏi Côn Lôn, liệu cha mẹ ta có còn sống sót chạy ra ngoài Côn Lôn?”
Luân Hồi Huyền Nữ gật đầu.
Trong lòng Hứa Ứng thầm nôn nóng, truy hỏi: “Bọn họ có còn sống không?’
Luân Hồi Huyền Nữ thoáng chần chờ, có vẻ hơi e ngại, không dám nói sâu hơn: “Bọn họ còn ở nhân thế. Nhưng bọn họ ở đâu thì ta không biết. Từng có một số tồn tại đáng sợ, sau khi ta chết mượn lực lượng của ta tìm kiếm tung tích bọn họ.”
Hứa Ứng tâm thần chấn động, một lúc lâu sau mới ổn định lại được.
“Ngoài tìm kiếm bọn họ ra, kẻ giáng lâm từ Tiên giới còn mượn lực lượng của ta, giáng lời nguyền luân hồi đối với nữ nhân bên cạnh ngươi.” Luân Hồi Huyền Nữ tiếp tục nói.