Lúc này, âm thanh của Cửu U Đế truyền đến, hắn ta cao giọng nói, "Thắng bại đã phân, đế vị đã định, Hứa Ứng ngươi không cần phải đuổi tận giết tuyệt!"
Âm thanh của Thái Tiêu Đế cũng truyền đến: "Hứa Thiên Tôn xin hãy dừng tay! Trường Sinh Đế chính là một trong Cửu Đế, không thể bởi vì tư đấu mà lấy tính mệnh của hắn được!"
Trường Sinh Đế nghe đến đây, trong lòng mừng rỡ: "Bọn họ còn cần ta, ta mà chết, chỉ sợ Cửu Thiên Cửu Đế đều sẽ bị Hứa Ứng mặc sức bài bố! Bọn họ cần lôi kéo ta, giữ cho thế lực hai bên được cân bằng!"
Chiến lực của hắn đủ cao, lúc này lôi kéo Trường Sinh Đế, một là cứu Trường Sinh Đế trong lúc nguy nan, Trường Sinh Đế sẽ nợ bọn họ một món nợ ân tình, hai là Cửu Thiên Bát Đế hiện tại cũng bị Đông Vương đánh cho trọng thương, Hứa Ứng giết chết Trường Sinh Đế, nâng đỡ cha mình là Hứa Tĩnh đăng cơ, lấy tính cách của Hứa Ứng, tất nhiên sẽ không để cho Bát Đế thoải mái khôi phục tu vi thực lực, làm thái thượng hoàng một lần nữa. Hứa Ứng chắc chắn sẽ lặng lẽ giết chết bọn họ.
Giữ tính mệnh của Trường Sinh Đế lại, có thể cản trở Hứa Ứng, để y không dám làm càn. Chờ đến khi Bát Đế khôi phục tu vi, mặc kệ người làm hoàng đế là ai, bọn họ vẫn là thái thượng hoàng.
Hứa Ứng mắt điếc tai ngơ, tiếp tục trút đạo khóc xuống.
Đạo tràng của Trường Sinh Đế mục nát, huyết nhục trên mặt tung bay, huyết nhục bắt đầu tan đi, lộ ra lớp xương trắng hếu.
Ngũ tạng lục phủ trong nhục thể của hắn đã bị thiêu cháy, cảnh giới bắt đầu sụp đổ tan rã ở bên trong đạo khóc, trong lòng âm thầm lo lắng: "Nếu như Bát Đế còn không ra tay, ta nhất định sẽ bị hắn giết chết!"
Nhưng đám người Thái Tiêu Đế lại không đánh về phía.
Bởi vì, từ đầu chí cuối Dương Long Đế đều không hề động đậy.
Dương Long Đế bất động, bọn họ cũng không dám động.
Dương Long Đế là người đứng đầu Cửu Đế, tồn tại Đại La Kim Tiên đại viên mãn duy nhất bên trong Cửu Đế, tầm mắt kiến thức của hắn là cao nhất, địa vị cũng là cao nhất, hiện tại hắn bất động, khiến đám người Thái Tiêu Đế không khỏi chần chờ.
"Chẳng lẽ Dương Long Đế cảm thấy chúng ta không phải là đối thủ của Hứa Ứng?"
Nhưng Dương Long Đế hoàn toàn không quan tâm trận quyết chiến giữa Trường Sinh Đế và Hứa Ứng, ánh mắt của hắn vẫn nhìn chằm chằm chằm chằm vào phế vật Thanh Huyền bán màn thầu, từ đầu chí cuối chưa từng dời đi.
Hắn sắc mặt trắng bệch, trên trán và gương mặt đều là mồ hôi lạnh, trong lòng lúc thì điên cuồng lúc thì sợ hãi, đang như thiên nhân giao chiến.
"Là hắn, nhất định là hắn!"
"Không phải hắn! Rõ ràng hắn đã chết rồi!"
"Hắn trở về báo thù!"
. . .
Rõ ràng là người đã xây dựng Tiên Đình bây giờ, nhưng lại không ai dám nhắc tới cái tên Thanh Huyền, hắn đã trở thành người không thể nói ra, đúng là đáng buồn.
Mà trong lúc Dương Long Đế thiên nhân giao chiến đứng im tại chỗ, Hứa Ứng đã phá vỡ nguyên thần của Trường Sinh Đế, đánh tan hồn phách của hắn, huyết nhục trên người Trường Sinh Đế cũng dần dần tan rã trong đạo khóc, nửa người trên biến thành hài cốt!
Hứa Ứng run tay một cái, lúc này mới nhìn thấy hài cốt trong tay, trong lúc nhất thời trong lòng y sinh ra cảm giác hoảng hốt.
Y nhớ tới những mình khác, có con của ngư dân, có con của thương nhân, có quân tốt trên chiến trường, có thư sinh vào kinh đi thi, có nông dân chăm chỉ cày bừa.
Y bị bắn chết, chôn trong mồ vạn người, bị đặt trong lồng hấp, bị người bắt tới lấy máu luyện dược, bị người xem như cống phẩm để tế trời.
Y nhớ tới Thần tiên bất lão trong miệng mọi người, nhớ tới đủ loại ngươi lừa ta gạt quay xung quanh Thần tiên bất lão. Nghĩ tới Phùng Tuyết Nhi, Yến Bảo Nhi, còn có nữ tử đã cùng hắn luân hồi hết kiếp này tới kiếp khác.
Bọn họ luân hồi, giãy dụa, sưởi ấm cho nhau trong lúc vận mệnh bị thao túng, nhưng lại thất bại, bị ép cho sinh ly tử biệt, bị ép phải chịu gặp đủ loại trắc trở.
Hứa Ứng thở hắt ra, bên tai truyền đến âm thanh của Hứa Tĩnh: "A Ứng, báo được thù là tốt rồi, báo được thù là tốt rồi! A Ứng, con không phải sống vì báo thù!"
Ngoan Thất và Kim Bất Di chạy về phía này, Ngoan Thất từ xa gọi y, Ngoan Thất hóa thành thiếu niên béo béo trắng trắng vô cùng vui vẻ, đó là niềm vui phát ra từ tận đáy lòng.
Hắn nói cái gì với Kim Bất Di, Hứa Ứng không thể nghe thấy.
Cửu Thiên Bát Đế cũng chạy tới, từ xa nhìn y, nhưng không tới gần. Bọn họ cũng đang nói cái gì đó, như là đang đau lòng, lại như đang trách cứ nhau, nhưng ánh mắt có vẻ trốn tránh, hẳn là vừa sợ hãi lại tức giận lắm đây.
Còn có phế vật Thanh Huyền hai tay nắm năm sáu cái màn thầu hớn hở chạy đến đây, nhìn thấy thi thể của Trường Sinh Đế bị tan đi hơn phân nửa thì tức giận càu nhàu cái gì đó với y.