`
Hứa Ứng kinh ngạc, nhìn sang phía Chu Nhai Thư.
Chu Nhai Thư nói: “Ta là đệ tử Đạo Chân cung trong đại thế giới Nguyên Sơ. Mấy tháng trước một luồng thần thông Hư Thiên Đỉnh lướt qua bên trên Đạo Chân cung, Đạo Chân cung đã bị diệt môn.”
Hứa Ứng trong lòng máy động, thần thông Hư Thiên Đỉnh mà hắn nói chính là thần thông mà Mạnh Vô Hoài đã thi triển khi giao chiến từ xa với Hứa Ứng!
Chu Nhai Thư lấy quyển kinh thư ra, nhét vào tay Hứa Ứng.
Hứa Ứng mở kinh thư ra, vội vàng xem thử, nội dung trên kinh thư chính là Thái âm Hư Thiên công.
Nhưng theo như nội dung sao chép lại trên đó, Chu Nhai Thư chưa nhận được chân truyền của Mạnh Vô Hoài, vì trong cuốn Thái âm Hư Thiên công này lưu lại phù văn tiên đạo bốn chữ Thái, âm, Hư Thiên, như thật mà là giả, Tiên đạo ẩn chứa trong đó cũng không phải Tiên đạo thật sự!
Thái âm Hư Thiên công thật sự là dùng bốn chữ phù văn tiên đạo để ghi chép kinh văn, giải thích ảo diệu tối cao!
Văn tự chứa đạo, loại văn tự Tiên đạo này thường được ghi trên thẻ ngọc, gọi là thẻ ngọc đạo thư, chứ không phải trên giấy, giấy không cách nào gánh vác đạo hạnh của phù văn tiên đạo!
Quyển Thái âm Hư Thiên Đỉnh của Chu Nhai Thư đa số là sao chép, chỉ có bút tích bốn chữ Thái âm Hư Thiên công là khác biệt, có lẽ do Mạnh Vô Hoài tự tay viết vào.
Nhưng bốn chữ này chỉ có hình dạng chứ không thật sự ẩn chứa Tiên đạo, hiển nhiên không định truyền thụ công pháp chân chính cho Chu Nhai Thư!
Hứa Ứng nhanh chóng xem một lượt, ánh mắt lấp lóe.
Tuy Thái âm Hư Thiên công mà Chu Nhai Thư đưa y không phải kinh thư thật sự, nhưng nhìn bốn chữ Thái âm Hư Thiên này, trong đầu y lập tức hiện ra phù văn tiên đạo cao thâm hơn, còn tinh diệu hơn bốn chữ này!
Bốn chữ Thái, âm, Hư, Thiên đánh thức một đoạn trí nhớ nào đó trong kiếp đầu của y, khiến y tự động hiểu thấu ảo diệu của bốn chữ Tiên đạo này.
Ảo diệu của bốn chữ này cộng với tâm pháp Thái âm Hư Thiên công, Hứa Ứng lập tức nắm giữ môn công pháp này!
“Thứ Chu Nhai Thư đưa y không phải công pháp chân chính, ta không cách nào biết được sơ hở trong công pháp của Mạnh Vô Hoài, đã thế ta tu luyện luôn Thái âm Hư Thiên công, dùng đạo của người trả cho người!”
Hứa Ứng không nói gì, lập tức phát động môn công pháp này, vận chuyển công pháp, thầm nhủ: “Ta cũng muốn so tài với Mạnh Tiên Chủ, xem xem Thái âm Hư Thiên công của ai mới là chính tông!”
Không bao lâu sau, đột nhiên tiếng tiêu và tà âm Tiên đạo ngưng bặt, rừng núi phía trước chìm vào tĩnh lặng.
Chu Nhai Thư thầm nôn nóng, lúc này hắn lại kinh hãi nhìn về phía Hứa Ứng, chỉ thấy thân hình Hứa Ứng dần dần hóa thành hư ảo, từ thực chuyển hư, như sắp biến mất khỏi thế gian!
Một lát sau, Hứa Ứng lại từ hư hóa thực!
Lại không bao lâu sau, Hứa Ứng lại tiếp tục từ thực hóa hư, cứ như vậy ba lần nữa mới từ từ ổn định.
Chu Nhai Thư nghi hoặc không thôi, hắn từng thấy dị tượng này trên người Mạnh Vô Hoài!
Trong lòng hắn bỗng nảy sinh một suy nghĩ khó mà tưởng tượng nổi: “Hình như khi Tiên Chủ Mạnh Vô Hoài thi triển còn không tinh diệu bằng hắn! Nhưng rõ ràng hắn vừa mới nhận được Thái âm Hư Thiên công cơ mà!”
Lúc này Hứa Ứng mở mắt, mỉm cười với hắn: “Nhai Thư, ngươi có muốn học Thái âm Hư Thiên công chính tông không?”
Chu Nhai Thư vội vàng nói: “Ta đang học Thái âm Hư Thiên mà.”
Hứa Ứng thản nhiên nói: “Ta dạy cho ngươi mới là chính tông. Chính tông tới mức cả Mạnh Vô Hoài cũng không biết!”
“Rõ ràng ngươi vừa học được Thái âm Hư Thiên công ở chỗ ta, sao công pháp chính tông lại ở chỗ ngươi?” Chu Nhai Thư kinh ngạc.
Hắn đưa bản sao công pháp Thái âm Hư Thiên công cho Hứa Ứng chỉ là định mượn tay Hứa Ứng tìm ra sơ hở của môn công pháp này, giết chết Tiên Chủ Mạnh Vô Hoài báo thù cho sư môn mình.
Hắn cũng là người có phúc, không ngờ hành động lần này lại mang tới cơ duyên lớn lao cho mình.
Hứa Ứng truyền thụ lại Thái âm Hư Thiên công mà mình lĩnh ngộ được, Chu Nhai Thư cũng là người thông minh xuất chúng, là thiên tài của Đạo Chân cung, tìm hiểu kỹ càng công pháp mà Hứa Ứng truyền thụ, những chỗ trước đây có tìm hiểu tu luyện thế nào cũng không được giờ lại lập tức thông suốt.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy tu hành lại đơn giản như vậy, tươi đẹp như vậy, hoàn toàn không cần học bằng cách ghi nhớ, cũng không cần luyện tập cứng nhắc, càng không cần khổ tu như dằn vặt bản thân.
Bấy giờ hắn mới biết vừa rồi Hứa Ứng không nói sai, Thái âm Hư Thiên công của Hứa Ứng mới là chính tông hơn, còn cao minh hơn Mạnh Vô Hoài!
Nhưng làm sao lại như vậy được?
Hắn đang nghi hoặc, đột nhiên Mạnh Vô Hoài từ trong rừng núi đi tới, có vẻ đã bị thương, bước đi loạng choạng, dáng vẻ uể oải nói: “Thương Nguyệt Chân Nhân không hổ danh cao thủ xếp hạng ba tại tổ đình, đúng là bản lãnh cao siêu phi thường, lão hủ dốc toàn lực vẫn không giữ hắn lại được, để hắn trốn mất rồi.”