So với kiếp đầu, y mạnh hơn ở đạo hạnh, ở lĩnh ngộ động thiên, đạo pháp của y cũng vượt xa kiếp đầu. Nhưng Linh Vô Tâm vẫn nói y không bằng kiếp đầu.
“Kiếp này, tính cả bảy năm ký ức bị truyền vào, ta mới ba mươi hai tuổi!”
Hứa Ứng phất ống tay áo, những người này luôn lấy thành tựu tu hành mấy trăm năm của kiếp đầu ra so sánh với thành tựu hơn hai mươi năm của y, nói y không bằng kiếp đầu, rõ ràng là quá hà khắc.
Tu luyện hai mươi năm, cho dù tốc độ tu luyện của y có nhanh chóng cỡ nào cũng không thể bằng kiếp đầu tu luyện mấy trăm năm.
Nhưng y chợt tỉnh táo lại.
Hiển nhiên Linh Vô Tâm sẽ không đi tìm hiểu Hứa Ứng kiếp này tu luyện bao nhiêu năm, cảnh giới như thế nào, hắn chỉ ra sức tìm kiếm sơ hở trong đạo tâm của Hứa Ứng.
Không có sơ hở cũng phải tạo ra sơ hở.
Lúc này, hắn vẫn đứng trước vết nứt Tiên giới, đứng trên cao nhìn xuống cõi âm, tìm cơ hội. Nếu tâm thần Hứa Ứng rối loạn, rất dễ bị hắn nắm lấy cơ hội, chuyển bại thành thắng.
Nguyên thần của Linh Vô Tâm tách khỏi thân thể, như chim ưng, như sói đói nhìn chằm chằm vào Hứa Ứng.
Hắn trông như thua trận, trốn về Tiên giới, nhưng làm hắn bị thương không phải Hứa Ứng mà chính là nguyên thần cường đại của hắn.
Nguyên thần của hắn thật quá mạnh, gây áp lực quá lớn cho thân thể, khiến thân thể không chịu nổi. Đây là tai hại chung trong truyền thừa của Nguyên Quân, nguyên thần của Nguyên Quân cũng cực kỳ cường đại, cường đại tới mức thân thể khó mà chịu nổi, không thể không ký thác vào đạo tràng.
Vừa rồi Hứa Ứng chỉ khiến áp lực của Linh Vô Tâm gia tăng, đè sập thân thể hắn.
Nhưng Linh Vô Tâm chưa thật sự thua.
Hắn rút lui là để tìm cơ hội tốt hơn.
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, đối mặt với Linh Vô Tâm, xung quanh y chiến sự đã nổi lên.
Lương Việt Tiên Quân và Doãn Ngọc Tiên Quân một trái một phải tất cả Bắc Đế.
Vương Nhược An Tiên Quân thì nghênh chiến Đông Nhạc Đại Đế.
Trương Sơn Tông giao chiến với Thương Ngô, Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương vây quanh Luân Hồi Nữ Đế nhưng không động thủ.
Lương Việt, Doãn Ngọc năm xưa hợp lực giết chết Bắc Đế, đương nhiên Bắc Đế không bỏ qua cơ hội báo thù lần này. Nhưng hắn mới phục sinh, chưa có cơ hội thu thập hương hỏa Chư Thiên Vạn Giới, thần lực kém xa lúc trước, lại phải chịu thế công của hai đại Tiên Quân, tình cảnh cực kỳ nguy hiểm!
Đột nhiên Thái Sát Sự Tông Thiên Cung Sinh Khí Phủ Quân thống lĩnh chư thần đánh tới, những tiên cung khác như Vũ Thành, Tội Khí, Thất Phi dồn dập đánh tới, đến nơi tương trợ, Ngũ đại Phủ Quân liên thủ, cùng Bắc Đế đối phó với hai vị Tiên Quân.
“Huynh trưởng, lần này ngươi chết rồi ta có thể lên làm Bắc Đế được chưa?” Cảm Ti Liên Uyển Lũ Thiên Cung Tổng Lục Phủ Quân dò hỏi.
Bắc Đế hừ một tiếng.
Các Phủ Quân khác giận tím mặt, tất cả mồm năm miệng mười mắng chửi: “Đại huynh còn chưa chết, sao có thể nói ra mấy lời đại nghịch bất đạo như vậy?’
“Đạo huynh, ta chờ lệnh chém kẻ này! Chờ sau khi ngươi chết, ta lên làm Bắc Đế được chứ?”
“Đồ khốn kiếp, ta xếp thứ hai, có thế nào cũng không tới phiên các ngươi!”
...
“Lương Việt và Doãn Ngọc Tiên Quân, tại hạ Hứa Ứng, chắc lúc trước chúng ta từng gặp nhau rồi.” Hứa Ứng đột nhiên mở miệng nói.
Doãn Ngọc Tiên Quân tế ra một thần khí, ngăn cản Phong Đô thần sơn ép xuống, Ngũ Đại Phủ Quân phát động thiên cung của mình, đè lên Thần Kiều, tất cả về phía hắn!
Doãn Ngọc Tiên Quân phát động đạo tràng, đạo thụ phía sau từ từ bay lên, Tiên Quân chiếu xuống, ngăn cản hàng vạn pháp bảo của thần linh.
Cho dù là Phong Đô ngũ đại thiên cung liên thủ cũng không thể làm hắn bị thương chút nào, chỉ tạo được một chút áp lực, khiến hắn không thể liên thủ với Lương Việt vây công Bắc Đế.
Doãn Ngọc Tiên Quân vẫn còn dư lực, cười nói: “Trí nhớ của Hứa Thiên Tôn tốt đấy. Năm đó hai người chúng ta nghe tin lão già Bắc Đế sắp phục sinh, thế là nguyên thần giáng lâm, bị Hứa Thiên Tôn ngăn lại.”
Hắn nói tới chuyện Hứa Ứng phục sinh Bắc Đế.”
Năm xưa Hứa Ứng tới Minh Hải Phong Đô sơn phục sinh Bắc âm Đại Đế, Bắc âm Đại Đế bảo y treo đèn, nếu bầu trời có dị biến gì thì dùng đèn này chiếu lên trời.
Bắc Đế phục sinh, quả nhiên có một thần kiều ngăn cản Phong Đô sơn, một người đeo mặt nạ quỷ giẫm lên thần khí bay về phía Phong Đô sơn.
Khi đó trên bầu trời còn có thân hình cực kỳ cường đại, cực kỳ khủng khiếp. Hứa Ứng dùng đèn dầu chiếu rọi, cố định người mặt quỷ, cũng là cố định ngươi của Doãn Ngọc Tiên Quân.
Doãn Ngọc và Lương Việt, chân thân hai vị Tiên Quân ở thế giới khác, phát hiện Bắc Đế phục sinh, chân thân không cách nào giáng lâm cho nên chỉ có thể để nguyên thần bay tới. Còn đèn dầu của Bắc Đế là pháp bảo chuyên nhắm vào nguyên thần, có thể cố định nguyên thần của hai người khi họ xâm nhập Phong Đô sơn.