Nguyên Vị Ương nghe thế không khỏi giật mình, cô bước lên trước, nhìn hoa văn rậm rạp trên đó, đột nhiên như bừng tỉnh, vui vẻ hô lên: "A Ứng, ý của chàng là công pháp của các Đạo Tổ đại đạo đều bắt nguồn từ thạch khắc này mà ra ư? Những hình khắc trên đá này có ghi lại Thái Cực đại đạo, Vô Cực đại đạo, Ngọc Hư đại đạo sao?"
Hứa Ứng hưng phấn gật đầu, y cười nói: "Có thạch khắc này ta có thể tìm hiểu ra pháp môn triệu hoán động uyên, lĩnh ngộ ra đạo pháp cao thâm hơn nữa! Dẫu không có cách nào triệu hoán động uyên Chí Tôn thì cũng có thể tìm hiểu ra các loại đại đạo và đạo cảnh! Nếu như ta dựa theo loại phương pháp này tu luyện..."
Y càng nói càng hưng phấn, nhưng nói đến đây, sắc mặt y lại dần trở lên ảm đạm.
Giờ y đã là phế nhân, ngay cả một tia nguyên khí đều không có, phải tu hành thế nào đây?
Nhưng chẳng bao lâu sau Hứa Ứng lại phấn chấn trở lại, y cười nói: "Vị Ương, nếu nàng có thể tìm hiểu nội dung của những hình khắc trên đá này, nói không chừng có thể triệu hoán đến vài toà động uyên Chí Tôn, luyện thành càng nhiều đạo cảnh hơn!"
Nguyên Vị Ương cười đáp: "Tiền nhân có thể triệu hoán được, vì sao ta lại không thể chứ? Có điều hôm nay muộn rồi, chàng đi ngủ sớm đi."
Hứa Ứng đồng tình, y bảo cô quay lưng đi để mình mặc quần áo vào.
Nguyên Vị Ương nghe lời quay lưng đi, Hứa Ứng đứng lên khỏi thùng thuốc, lau khô nước đọng trên người rồi mặc quần áo vào. Quần áo của y không phải đống quần áo lúc trước, quần áo lúc trước đều đã bị đánh nát, quần áo bây giờ là do Nguyên Vị Ương tìm thợ may tới làm mới cho y.
Nguyên Vị Ương vụng trộm liếc một cái, trái tim đập thình thịch, cô thầm nghĩ: "Trước kia rõ ràng người này chỉ có một mẩu..."
Hai người trở về phòng của mình nghỉ ngơi, đến nửa đêm, Nguyên Vị Ương nghe thấy trong sân có tiếng động, cô đứng dậy rồi đi tới cạnh cửa sổ, chỉ thấy Hứa Ứng đứng dưới ánh trăng, không ngừng diễn luyện chiêu pháp Võ Đạo, dáng vẻ hết sức chăm chú.
Ánh mắt Nguyên Vị Ương dịu dàng như thể ánh trăng soi chiếu.
Hứa Ứng luyện rất lâu, tới khi toàn thân đẫm mồ hơi mới chậm rãi đi lại quanh sân để tán đi khí huyết vẫn còn nhộn nhạo.
"Quá chậm, thực sự quá chậm."
Trước mặt Nguyên Vị Ương, y luôn tỏ vẻ không bận tâm, nhưng trong trong lòng thì luôn khát vọng quay lại như trước, khát vọng trở lại thời kỳ đỉnh phong hơn bất cứ lúc nào.
"Chỉ dựa vào Võ Đạo còn không đủ, những loại tiên dược này cũng đều vô dụng!"
Y siết chặt nắm đấm, rất muốn mặc sức hét lớn một tiếng nhưng lại không dám kinh động tới giai nhân.
Cuối cùng, Hứa Ứng nhịn xuống lệ khí cuồn cuộn trong lồng ngực.
"Nhân Gian giới, Thúy Nham đại đạo phá hủy thời đại Long Đình, hủy diệt Thiên Địa đại đạo, để nơi đó biến thành Hắc Ám Nhân Gian. Nhưng dù Nhân Gian thiên đạo đã bị phá hủy hoàn toàn thì vẫn sống lại lần nữa vì con người, lại trưởng thành và lớn mạnh một lần nữa!"
Trong lòng y thầm nhủ, "Đây là sức mạnh của phàm nhân, là tinh thần không chịu thua, kiên cường, bất khuất mới là đạo lực vĩ đại nhất! Chuyện do người làm mà thành, nhân định thắng thiên! Ta nhất định có thể vùng dậy một lần nữa!"
Y lại tiếp tục tu hành Võ Đạo, hết lần này tới lần khác, dù nhàm chán tới đâu cũng vẫn kiên trì như cũ.
Nguyên Vị Ương ghé người tựa trên song cửa nhìn y, mãi đến tận hừng đông mới thôi.
Ngày hôm sau, hai người cướp đoạt hết sạch mọi thứ trong Yêu Tiên động thiên phúc địa rồi mới rời đi tìm động thiên phúc địa khác.
Thời gian lại bất giác trôi qua hai ba năm, tiên sơn nho nhỏ trong Thải Khí cảnh của Hứa Ứng cũng từ từ lớn lên, giờ đã thấp thoáng chút bóng dáng của Ngũ Nhạc tiên sơn rồi.
Tu vi của Nguyên Vị Ương càng ngày càng hùng hậu, không thua gì Tiên Vương hay Tiên Quân.
Cô vừa tinh luyện đạo pháp vừa cùng Hứa Ứng tìm hiểu Thái Nhất Khai Ngộ và Thúy Nham Thạch Khắc, đồng thời tu luyện tám loại hoạt tính, thần thức, nguyên khí, hồn lực, âm dương, tâm lực, hư không, sinh tử trở thành Thái Nhất đại đạo, rồi lại tu thành năm loại đại đạo là Thái Cực, Vô Cực, Thái Thương, Thái Anh, Thái Thượng, tổng cộng có sáu đạo.
Đương nhiên, với sáu loại đại đạo này, đạo hạnh của cô hãy còn rất nông cạn.
Sở dĩ cô đạt được thành tựu hiện nay, ngoại trừ nhờ thiên phú và ngộ tính của bản thân ra thì còn một nửa là dựa vào Hứa Ứng.
Hai người cùng nhau tìm hiểu nghiên cứu, tuy Hứa Ứng không thể tu luyện nhưng tầm nhìn lẫn kiến thức vẫn còn đó, hai người cùng nhau tìm hiểu, từng tia linh cảm không ngừng bùng lên, bởi thế tu vi của Nguyên Vị Ương mới có thể tăng nhanh như gió.
"Kiêu Bá, chúng ta khởi hành đi Thái Hư chi cảnh thôi!" Nguyên Vị Ương quyết định xong thì dặn dò Kiêu Bá lên đường.
Kiêu Bá thưa vâng, sau đó lập tức đi chuẩn bị thuyền hoa.