Quả chuông vừa mừng vừa sợ, vội vàng nói: “À đúng rồi còn có Thảo gia nữa! Thảo gia! Thảo gia! Thảo gia không ở đây... à mà đừng giết chết côn trùng, nó là Trùng gia của ngươi!”
Tu sĩ áo trắng kia chính là Tiểu Thiên Tôn vừa thức tỉnh từ trong luân hồi, sau khi được Luân Hồi Huyền Nữ cứu chữa, hắn không những không chết mà thương thế còn khỏi hẳn.
Trong luân hồi hắn cũng có kỳ ngộ, vượt qua đủ loại trải nghiệm kỳ diệu, lúc ra khỏi luân hồi lại thấy mình cường đại hơn trước, vừa ra tay đã ngăn cơn sóng dữ, trực tiếp trấn áp trùng tai chuẩn bị quét sạch tổ đình.
Nhưng cho dù mạnh mẽ là vậy, hình như vai vế của hắn càng ngày càng nhỏ.
“Hứa sư phụ, rốt cuộc ngài kết bái với bao nhiêu đây? Kết bái với người thì cũng thôi, sao còn cả rắn, cả chuông, nhất là còn cả cỏ với côn trùng!”
Tiểu Thiên Tôn đờ đẫn, không biết có phải di chứng do luân hồi không.
“Có lẽ lúc ta luân hồi đã xảy ra chút vấn đề, có lẽ đây là thế giới dị độ, hoặc lúc ta luân hồi đã thay đổi dòng thời gian, ảnh hưởng tới hiện tại tương lai, đây không phải tương lai trong thời không của ta.”
Tiểu Thiên Tôn thoáng chần chờ, thầm nghĩ: “Nếu không sao ta mới tỉnh lại từ tử vong mà lại có thêm vài sư thúc tự xưng gia?”
Trong quá trình luân hồi, hắn trải qua quá nhiều chuyện huyền diệu, cho nên đến giờ vẫn cảm thấy mông lung, không dám tin vào những chuyện mình trải qua.
Ngoan Thất và quả chuông vui mừng không thôi, vô duyên vô cớ có thêm một đại sư điệt lợi hại tới cực hạn, có chỗ dựa lớn trong Ma Vực, đương nhiên cũng kèm theo rất nhiều ích lợi.
Một rắn một chuông đi theo Tiểu Thiên Tôn, Ngoan Thất nói: “A Ứng ở bên trên, dưới tòa Thiên Quan kia, hắn bảo vệ Hỗn Nguyên cung, đối đầu với Tiên Vương, đã bị trọng thương.”
“A Ứng?” Tiểu Thiên Tôn nghi hoặc.
“Là biệt danh của Hứa Ứng.”
Ngoan Thất giải thích: “Trước kia hắn đi bắt rắn, mọi người trong thôn đều gọi hắn là A Ứng.”
“Bắt rắn?” Tiểu Thiên Tôn liếc mắt nhìn hắn, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ bắt cho ta một xà thúc? Nhưng sao lại họ Ngưu?”
Hắn nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, nhưng có quá nhiều chuyện xảy ra trên người vị sư phụ này, thậm chí Tiểu Thiên Tôn nghi ngờ hơn vốn vạn năm qua số lượng sư nương phải lên tới hàng ngàn.
Hắn phi thăng lên tòa Thiên Quan kia, chỉ thấy Hứa Ứng ngã ngồi dưới Thiên Quan, hôn mê bất tỉnh, động thiên lục bí sau lưng rách tả tơi, trên người chằng chịt vết thương, còn có máu thịt nhúc nhích, chắc đang chữa trị thương tích trên thân thể.
“Sao A Ứng lại bị thương nặng như vậy?’
Ngoan Thất và quả chuông lấy làm kinh hãi, chỉ thấy động thiên lục bí sau lưng Hứa Ứng thủng trăm ngàn lỗ, như bị côn trùng gặm nhấm, cả hai trong lòng giật thót.
“Chẳng lẽ A Ứng bị tiên trùng cắn thành như vậy?”
Ngoan Thất và quả chuông thầm hổ thẹn, bọn họ đuổi theo bầy tiên trùng tới Bồng Lai, lại quên không tới kiểm tra tình hình Hứa Ứng.
Tiểu Thiên Tôn kiểm tra một lượt rồi nói: “Là bầy tiên trùng cắn.”
Vừa rồi hắn ra tay trấn áp bầy tiên trùng, bắt hết tiên trùng xung quanh, có lẽ lúc đó có một bầy đang cắn Hứa Ứng ở đây.
Bầy tiên trùng bị trấn áp nên mới cứu được tính mạng Hứa Ứng.
Ngoan Thất và quả chuông trong lòng thấp thỏm, Ngoan Thất hoang mang nói: “Ta thấy máu thịt trên người A Ứng vẫn đang tự khôi phục, chắc thương thế không nặng...”
Tiểu Thiên Tôn lắc đầu nói: “Động thiên lục bí của hắn bị cắn tới tàn phế, không cách nào vận hành, khi tiên trùng tới cắn, hắn không thể chống cự, chỉ có nước chịu đựng. Bây giờ thân thể khôi phục chắc là do chân linh bất diệt đang phát huy tác dụng, tự chữa trị cơ thể.”
Ngoan Thất và quả chuông trong lòng áy náy, có thể thấy lúc đó tình cảnh của Hứa Ứng thê thảm cỡ nào, không cách nào phản kháng, lục bí lại bị tiên trùng gặm nhấm, chỉ có thể mặc cho bầy tiên trùng cắn xé nhấm nuốt, dựa vào chân linh bất diệt của bản thân để tu bổ thân thể tàn tạ.
“Nhưng cũng có một chỗ tốt. Hắn vốn đang bị thương rất nặng, là đạo thương mà hai đại Tiên Vương gây ra, nhưng bây giờ đạo thương cũng bị côn trùng ăn mất, hắn có thể tái sinh máu thịt.”
Tiểu Thiên Tôn kiểm tra khu vực Hi Di và đạo tượng ẩn cảnh của Hứa Ứng, lông mày không khỏi nhíu chặt. Khu vực Hi Di và ẩn cảnh đạo tượng của Hứa Ứng hảo tổn cực kỳ nghiêm trọng, chẳng khác nào tổ đình hiện tại, núi non vỡ nát, thiên địa đại đạo khuyết thiếu.
Ẩn cảnh đạo tượng bị phá hủy còn dễ, sau này tồn tưởng là tu lại được. Nhưng khu vực Hi Di bị phá hoại, muốn tu bổ thì khó khăn trùng trùng.
Hắn kiểm tra thân thể lục bí, không khỏi nhíu mày.
Lục bí của Hứa Ứng cũng chẳng lạc quan, lục đại động thiên hao tổn, lục bí không còn rực rỡ như trước, ai biết có thể luyện lại được không.