Thông Thiên Đạo Chủ hiếm khi nở nụ cười nói: "Ta không phải cây cỏ, làm sao lại vô tình?"
Dứt lời, bồng bềnh đi xa.
Tru Tiên kiếm bỗng nhiên từ trong vỏ kiếm bay ra, bay quanh Hứa Ứng mấy vòng, Hứa Ứng hiểu ý mời Chung Gia ra.
Quả Chuông rất khó động tình rồi nói: "Ngươi là đại đệ tử thủ tịch của ta, ngươi muốn rời đi, ta cũng không nỡ bỏ... Ngươi muốn chọc cho ta mấy lỗ thủng làm kỷ niệm? Kiếm tử, ngươi vẫn nên đi đi, miễn cho ta trục xuất ngươi khỏi sư môn. Nghiệt đồ!"
Tru Tiên kiếm bay đi.
Quả Chuông vẫn phiền muộn rất lâu, đạo tâm trong chiếc chuông này mãi vẫn không cách nào bình phục.
"Ứng gia, ngươi nói chúng ta và Tru Tiên, còn gặp lại nhau không?" Nó thì thào hỏi.
Hứa Ứng cười nói: "Nếu hữu duyên, ắt sẽ gặp lại."
Quả Chuông không rõ: "Có duyên sẽ gặp lại thật sao? Hỗn Độn Hải rộng lớn như vậy, mênh mông không giới hạn, vẩn đục không phân cao thấp, không phân biệt quá khứ, không có tương lai, chúng ta sẽ thật sự gặp lại nhau sao?"
Hứa Ứng cũng bị lời nói của nó làm cho phiền muộn.
Một lát sau, Hứa Ứng ổn định lại tâm trạng, cười nói: "Người mà cho ta chỉ còn lại hai, một là Trường Tôn Thánh Hải, một là Động Huyền Tử. Chúng ta tìm được bọn họ rồi dẫn Thái Nhất rời khỏi Bỉ Ngạn. Chung gia, ngươi không cần đi vào Hồng Nguyên của ta, bây giờ ngươi nên trải qua Kiếp Vận."
Chung Quỳ lo sợ bất an, nhưng vẫn đánh bạo đi theo Hứa Ứng.
Động Huyền Tử và Hứa Ứng chia nhau đi tìm Thái Nhất Đạo Chủ, bây giờ ngược lại tìm được Thái Nhất trước hắn một bước, ngược lại Động Huyền Tử không biết tung tích, khiến Hứa Ứng cực kỳ bất an.
Động Huyền Tử trọng tình trọng nghĩa, chắc chắn sẽ không nhân cơ hội rời khỏi Bỉ Ngạn, chẳng qua y ra tay rất nhiều lần, Thái Nhất đại đạo chấn động cực kỳ kịch liệt, khẳng định không gạt được hắn. Như vậy, vì sao Động Huyền Tử không đến đây?
Hơn nữa càng làm cho Hứa Ứng cảm thấy bất an chính là, trong khoảng thời gian này y chưa bao giờ cảm ứng được chấn động đại đạo của Động Huyền Tử!
"Rốt cuộc sư tổ đang ở đâu?"
Hứa Ứng tìm kiếm khắp nơi, thiên địa đại đạo của Bỉ Ngạn sụp đổ càng ngày càng nghiêm trọng, thời không tương lai đã bị chôn vùi, đã dần dần tới gần hiện tại.
Một tầng tro đạo tích lũy dày đặc, sâu tới mấy trượng, noại trừ một số thánh địa ra, nơi khác đã không còn hoa màu.
Bỉ Ngạn, người chết đói nhiều vô số kể.
Trước hạo kiếp, chết đầu tiên chắc chắn là kẻ yếu nhất.
Thi thể của bọn họ nhanh chóng bị tro đạo vùi lấp, như chưa bao giờ tồn tại.
Phía trên tro đạo, còn có từng đoá từng đoá Tịch Diệt thiên hỏa đang thiêu đốt, thế lửa càng lúc càng lớn. Hứa Ứng quan sát những ngọn lửa này, khi những Thiên Hỏa này thiêu đốt, thiên địa đại đạo cũng rơi xuống hoả diễm, thời không bị đốt cháy từng chút từng chút mộ.
Cho dù là ngọn lửa nhỏ nhất, đối với bất luận đại đạo gì của Bỉ Ngạn cũng đều có tính hủy diệt rất mạnh!
"Quần tinh Bỉ Ngạn, càng gần hơn trước."
Hứa Ứng ngẩng đầu, dò xét ngôi sao trên bầu trời, tuy ngôi sao đang không ngừng dập tắt, nhưng khoảng cách giữa ngôi sao với ngôi sao lại đang co rút lại, càng gần với nhau hơn.
Mà kẻ gây nên chuyện này chính là vòng tròn hỗn độn!
Vật dạng vòng tròn khổng lồ này không ngừng cắn nuốt thời không, kéo quần tinh vào trong vòng xé nát, biến nó thành Tịch Diệt thiên hỏa!
Nó cứ như một con Thao Thiết vĩnh viễn ăn không đủ no cắn nuốt tinh không, kéo quần tinh và thời không vào trong bụng nó!
Tinh thần trong tinh không dường như tiếp cận lẫn nhau, kì thực đang rơi xuống bên trong vòng tròn hỗn độn này!
Hứa Ứng thu hồi ánh mắt, lúc này y đột nhiên nhận thấy được chấn động của Nhân Quả đại đạo, vội vàng đuổi theo, tim đập thình thịch: " là Lâm Đạo Chủ! Nhất định là hắn!"
Hắn đã từng trở về quá khứ, muốn giết chết Lâm Truyền Đình, nhưng đủ loại dấu hiệu cho thấy, Lâm Truyền Đình sống qua Tịch Diệt Kiếp, trở thành người may mắn sống sót. Bởi vậy, Hứa Ứng không thể gạt bỏ Lâm Truyền Đình, thế nên có kiếp vận bộc phát sau đó, Bỉ Ngạn nhập tịch.
"Nếu trở lại quá khứ không giết được hắn, vậy hiện tại giết hắn!"
Trong lòng Hứa Ứng nảy sinh ý định ác độc, thầm nghĩ: "Nhất định sẽ sống qua Tịch Diệt Kiếp? Nhưng trước khi chết, ta lại đưa hắn lên đường!"
Qua không lâu, Hứa Ứng đột nhiên cảm ứng được một luồng khí tức quen thuộc khác, trong lòng khẽ động: "Trường Tôn Thánh Hải! Hắn đang truy tung Lâm Đạo Chủ!"
Ánh mắt Hứa Ứng lấp lóe, Trường Tôn Thánh Hải đã từng đề cập qua, hắn đến từ Đế giới, là cô nhi của Đế giới. Từ rất lâu trước đó, Đế giới đã rơi vào trong kiếp vận, người của Đế giới không thể không chạy nạn đến vũ trụ khác.
Mà Đế giới, thật ra còn cách kiếp vận rất xa, chính vì bị Bỉ Ngạn chuyển dời kiếp vận mới dẫn đến Đế giới bị hủy diệt.