Thánh Tôn nghiêm mặt đáp: "Thúy Nham đại đạo quả là cao cấp hơn thật, bởi vậy ta mới chủ động rời khỏi Địa Tiên giới, tới nơi này tìm kiếm Thúy Nham đại đạo."
Lục dị nhân cười nói: "Ta còn tưởng Thánh Tôn là người thống trị thực sự của Địa Tiên giới nên sẽ rất bảo thủ, thậm chí còn muốn bài trừ Thúy Nham đại đạo nữa kìa. Không ngờ Thánh Tôn lại sáng suốt như vậy. Thánh Tôn là đại nhân vật, cần gì phải ẩn mình ở nơi hoang sơn dã lĩnh thế này? Không bằng tới hàn xá nghỉ ngơi mấy ngày đi."
Thánh Tôn cũng muốn tìm hiểu lai lịch của hắn nên không hề sợ hãi, cười nói: "Mời!"
Lục dị nhân dẫn hắn đi vào sâu trong Nhân Gian giới, hai người thần thông quảng đại, tốc độ trông có vẻ không nhanh nhưng thực ra lại rất kinh người, chẳng mấy chốc đã vượt qua một nửa Nhân Gian giới.
Thánh Tôn thấy bước chân hắn không thua gì mình, thầm nghĩ: "Dù thương thế của ta có khỏi hẳn thì cũng chỉ nhanh hơn hắn được một chút."
Trong Hắc Ám Nhân Gian này lại có một vùng thế ngoại đào nguyên, sơn thanh thủy tú, trông không quá rộng lớn, phạm vi chỉ có ba ngàn dặm, bên trong có một số Nhân tộc và Yêu tộc sinh sống.
Lục dị nhân dẫn Thánh Tôn tiến vào quốc gia mà yêu và người cùng chung sống, hành động hết sức quen thuộc, cứ thế dẫn theo Thánh Tôn trở lại một tòa tiên điện cổ xưa.
Tiên điện này cao lớn nguy nga hơn hẳn tiên điện bình thường, khắc đầy hoa văn hình nhánh cây, trông cực kỳ cổ quái.
Thánh Tôn kinh nghi bất định, sau khi hắn đi vào Nhân Gian giới, cầm theo thư của Hứa Ứng đến Thập Toàn Đạo Môn, gặp hai đại đệ tử của Hứa Ứng là lão đạo Cảnh Minh và Minh Vương Tôn.
Hai người kia đọc thư của Hứa Ứng xong, biết Thánh Tôn là kẻ không dễ chọc, bởi vậy rất khách khí với hắn, còn để cho Thánh Tôn lĩnh ngộ Thúy Nham. Dù Thánh Tôn lĩnh ngộ không lâu đã bị Tổ Thần phát hiện, sau đó hai bên nảy ra một trận ác chiến, thế nhưng Thánh Tôn dù sao cũng tài hoa hơn người, đã nhận ra rất nhiều đạo lý từ hoa văn khắc trên Thúy Nham.
Nhưng ở đây chỗ nào cũng có đạo lý Thúy Nham!
"Lục dị nhân này rốt cuộc là người phương nào?"
Trong lòng hắn thầm nghĩ, "Chỉ sợ trình độ của hắn trên Thúy Nham đại đạo còn vượt xa cả Hứa Ứng!"
Lục dị nhân đi đằng trước, như thể biết trong lòng hắn đang âm thầm đoán lai lịch của mình nên cười bảo: "Ta lớn lên ở Nhân Gian giới, lĩnh ngộ Thúy Nham, vô sự tự thông, sau khi lĩnh ngộ ra Thúy Nham đại đạo lại không ngừng tu hành, rốt cục cũng hơi thành tựu tại mảnh thế giới này. Bách tính ở đây được ta che chở nên có thể sống sót và tiếp tục sinh sôi. Từ sáu trăm vạn năm trước ta cũng đã tu luyện tới Đạo cảnh Bát trọng, dù cảm ứng được phía trước vẫn còn đường nhưng lại rất khó tiến lên một bước nữa."
Thánh Tôn thầm giật mình, sáu trăm vạn năm trước đối phương đã tu thành cấp độ Đại La Diệu Cảnh, người này tu luyện Thúy Nham đại đạo mà vẫn có thể tăng lên tới trình độ này ư?
Thế nhưng người này cảm ứng được còn có đệ cửu cảnh, tài hoa bậc này quả thực rất kinh người. Bởi vì Thánh Tôn cũng cảm ứng được đệ cửu cảnh, chỉ là không có cách nào để đột phá.
"Trong lòng ta biết đồ vật được ghi lại trên tảng Thúy Nham này cũng có hạn, thế là nghĩ đường ra khác, rời khỏi Nhân Gian giới."
Lục dị nhân bước tới chỗ một bức bích hoạ, lẳng lặng ngắm nhìn, đang có mấy tên Yêu tộc cẩn thận lau dọn, thanh lý tro bụi trên bích họa.
"Ta vượt qua dòng sông linh quang, vượt qua Thiên Hải, đi vào tiên đình Yêu tộc khi đó. Thúy Nham của Địa Tiên giới nằm trong tiên đình Yêu tộc, tảng đá kia ẩn chứa cách phá giải ảo diệu của Thúy Nham tại Nhân Gian giới, còn có ảo diệu của các loại đại đạo."
Lục dị nhân nói tiếp, "Khi đó có một tên tiểu tử Nhân tộc cùng ta lĩnh ngộ Thúy Nham, tên hắn là Hạo Dập. Hắn quan sát cách ta tu hành, vậy mà vô sự tự thông, cũng có lĩnh ngộ từ trong Thúy Nham. Chờ đến khi ta trở lại Địa Tiên giới lần nữa thì hắn đã từ Hạo Dập biến thành Hạo Thiên Đế."
Tinh thần Thánh Tôn rung lên, Thái Nhất Khai Ngộ của Hạo Thiên Đế vậy mà lại có quan hệ với người này ư?
Hắn nhìn bích hoạ, trên bích hoạ vẽ lại cảnh Lục dị nhân lĩnh ngộ Thúy Nham của Địa Tiên giới, mà bên cạnh Lục dị nhân còn có một thiếu niên Nhân tộc, hẳn là Hạo Thiên Đế!
Lục dị nhân nói: "Ta không phải khoe khoang tuổi đời của mình với các hạ, mà chỉ muốn cho các hạ biết pháp môn tu luyện động uyên của các ngươi hiện giờ, động uyên đại đạo mà các ngươi nắm giữ đều là từ Thúy Nham mà tới. Những loại đạo pháp các ngươi vốn đang tu luyện kia, đứng trước Thúy Nham đại đạo lại chẳng có bất cứ sức chống cự nào."
Thánh Tôn gật đầu, nói: "Đạo huynh nói rất có lý. Thúy Nham đại đạo quả là tinh diệu hơn nhiều, ta cũng phát hiện điều này nên mới đi vào Nhân Gian giới cầu học."