Tiên Đế Chí Tôn nhướng mày, nếu Thái Nguyên Đạo Nhân nói như vậy, đó chính là mấy lão già này đã bàn bạc với nhau xong, nếu như mình vẫn cưỡng ép muốn cùng tới Nhân Gian giới, đó chính là không lễ phép, muốn ra tay với họ.
Ánh mắt của Tiên Đế Chí Tôn lóe lên, đang muốn cố nhịn nhục, nhường kim thuyền cho bọn họ, đột nhiên lại nghe thấy một thanh âm tang thương nói: "Kim thuyền lớn như vậy, có thêm một người một chuông, sẽ không chìm đâu nhỉ?"
"Tổ Thần?"
Trong lòng mọi người giật mình, căng thẳng như lâm đại địch, "Vết thương của hắn khỏi nhanh như vậy ư? Còn cái chuông này là sao đây? Sao lại xấu như vậy?"
Người vừa tới thân hình di động, bầu trời đầy sao cũng chuyển động theo, tinh đấu xán lạn, tinh hà lộng lẫy, tráng lệ như thơ.
Trong tay hắn một quả chuông kỳ lạ có hình đầu rồng, hình dạng xấu xí, nhưng đáng sợ nhất chính là thân chuông lại là do Bất Diệt Linh Quang tạo thành, phát ra rung động kinh người!
Tổ Thần dùng hình dạng già nua xuất hiện, đi tới chỗ bọn họ, để bọn họ cảm thấy cực kỳ căng thẳng, từng người đều âm thầm chuẩn bị pháp bảo diệu cảnh kỹ càng.
Pháp bảo của bọn họ nằm ở trên Cửu Thiên Đại La Thiên, lúc này những pháp bảo uy lực thâm sâu kỳ diệu kia đều phát ra uy năng như muốn diệt thế, bay lên ở bên trong Đại La Thiên!
Nhưng bọn họ nhìn thấy Tổ Thần vừa đi đến, thân thể vừa nhanh chóng trở nên trẻ tuổi, hóa thành một thanh niên phong thần tuấn lãng, tinh đấu thiên hà chư thiên cũng theo đó mà động, lập tức hạ quyết định.
Cửu Cung Đạo Quân khách khí nói: "Nếu Tổ Thần đã mời, sao bọn ta có thể chối từ được chứ? Bệ hạ, kim thuyền rất lớn, ngươi cũng lên thuyền đi."
Tiên Đế Chí Tôn mỉm cười, biết bọn họ kiêng kị Tổ Thần nên mới muốn mình đi cùng.
"Những lão già này cũng không phải là đánh không lại Tổ Thần, nhưng sợ Tổ Thần liều mạng với bọn họ, bọn họ không muốn bị trọng thương, nên mới muốn kéo theo ta."
Trong lòng hắn hiểu rõ, nếu như thật ra tay, đám người Cửu Cung Đạo Quân sẽ để hắn làm kẻ chết thay, ngăn chặn Tổ Thần, sau đó những lão gia hỏa này sẽ thừa cơ hội đánh cho Tổ Thần trọng thương rồi phong ấn lại.
Về phần giết chết Tổ Thần, năm đó bọn họ đã từng thử một lần, chỉ có thể làm trọng thương Tổ Thần, không thể giết chết được hắn. Năm đó, vì việc này bọn họ còn mất đi một vị đạo hữu.
Tổ Thần mỉm cười, giống như đã đoán được kết quả này từ trước, việc nhân đức không nhường phần ai, dẫn đầu leo lên kim thuyền tam giới.
Đám người Cửu Cung Đạo Quân nhìn liếc nhau, cũng leo lên kim thuyền.
Tiên Đế Chí Tôn lên thuyền, cười nói: "Chư vị đều là tiền bối, nơi này chỉ có một mình ta là tiểu bối, cứ để ta lái thuyền đi vậy."
Thái Nguyên Đạo Nhân sợ hắn động tay chân trên kim thuyền, bèn cười nói: "Không cần như vậy. Chúng ta mỗi người cho ra một sợi nguyên khí để thôi động thuyền này là được."
Bọn họ nhao nhao gật đầu, mỗi người đều chỉ một ngón tay, một đạo nguyên khí chảy ra từ đầu ngón tay, xâm nhập vào trong thân thuyền. Kim thuyền dần dần lên đường, dọc theo dòng sông linh quang do thân rồng tạo thành, lướt về phía bóng tối ở cuối dòng sông.
Dòng sông linh quang kia bị đứt quãng, những chỗ được nối lại cũng là dựa vào từng sợi râu rồng, nên vô cùng nguy hiểm. Tiên Thiên linh căn đương nhiên rất cường đại, nhưng kỳ thật cũng không vững chắc cho lắm, năm đó còn từng bị Hứa Ứng đánh gãy, bởi vậy chuyến đi này hơi xóc nảy, cho dù người ngồi trên chiếc thuyền này đều là tồn tại lợi hại nhất đương thời, lúc này cũng khó tránh khỏi kinh tâm động phách.
Những người trên thuyền đều mang tâm tư riêng, không ai nói lời nào. Chỉ có Quả Chuông kia là bận rộn tất bật, bay lên từ trong tay Tổ Thần, lúc thì bay đến đầu thuyền, khi lại bay đến đuôi thuyền, hết lắc lư trước mặt Tiên Đế xong lại chạy đến trước mặt đám người Cửu Cung Đạo Quân.
Tiên Đế Chí Tôn nhìn Quả Chuông một cái, không khỏi nhướng mày.
Cửu Cung Đạo Quân, Thái Nguyên Đạo Nhân cũng nhìn Quả Chuông, sau đó liếc nhau một cái, nhưng đều giữ im lặng.
Bọn họ đều từng tham dự sự kiện ám toán viễn tổ Long Đình, nhìn thấy Bất Diệt Linh Quang của Quả Chuông, không khỏi có liên tưởng tới bên kia. Mặc dù Tổ Thần không tham dự chuyện ở Long Đình, nhưng Hứa Ứng lại có tham dự, khó đảm bảo Tổ Thần không thông qua Hứa Ứng để thu hoạch một phần của viễn tổ.
Lúc này, chiếc Quả Chuông kia bay lên, trên chuông mọc ra hai cái tròng mắt, miệng chuông quay tròn chuyển động như miệng rồng, lúc mở lúc đóng, phát ra thanh âm ồm ồm: "Tổ Thần Tổ Thần! Mau nhìn kìa! Nhân Gian giới lại sáng lên rồi!"
Đám người kia nghe vậy, mỗi người đều bỏ đi suy đoán vừa rồi.
"Không phải viễn tổ. Viễn tổ sao có thể thiếu kiến thức như vậy được? Hẳn là Quả Chuông tên Chung gia gì đó của Hứa Ứng rồi."