Hồ Trác Quân vội vàng nói: “Nơi đó có cái vòng tỏa sáng lấp lánh! Sao không lấy?”
Hứa Ứng lao vù vù đi, cười nói: “Vòng tròn ấy là vật chứa, nguyên khí bên trong mới là đồ tốt! Huống chi vòng tròn có linh tính, biết đả thương người khác! Đi mau!’
Hai người vội vội vàng vàng chạy khỏi Đâu Suất cung.
Cùng lúc đó, bảo tháp của Viên Công Thông vỡ nát, miệng đầy máu tươi, cả người cả nguyên thần cắm đầu vào khu vực Tiên đạo dị thường, kêu lên: “Tiểu Thiên Tôn, ta công nhận thực lực của ngươi! Nếu ngươi muốn khiêu chiến Quỷ Khư, ta cũng không quấy rối!”
Tiểu Thiên Tôn đang định ra đòn giết người, nghe vậy dùng bước, hạ giọng nói: “Lão hồ ly...’
Hắn tìm kiếm vị trí của Hứa Ứng, lại liếc mắt thấy trong Đâu Suất cung có cái vòng bạc lấp lóe ánh sáng, nhíu mày một cái, đột nhiên vươn người đứng dậy lao vào khu vực Tiên đạo dị thường, không động tới vòng bạc.
Sau khi đám người đi khỏi, một đạo nhân kỳ quái thản nhiên bước tới, đi thẳng tới trước cái vòng tay lấp lánh ánh bạc, kinh ngạc nói: “Thế này là... lấy gùi bỏ ngọc?”
Hắn giơ tay ra, nhẹ nhàng lấy cái vòng tay kia xuống, vòng tay không hề phản kháng lại.
Đạo nhân kỳ quái đeo vòng tay lên cánh tay trái, chậm rãi đi khỏi.
Hứa Ứng dẫn theo Hồ Trác Quân nhanh chóng rời khỏi, hai người cẩn thận từng chút một đi xuyên qua khu vực Tiên đạo dị thường chằng chịt, Hứa Ứng càng chạy càng nhanh, khí tức dần dần bất ổn.
Khí Thái Thanh mà y vừa hấp thu vào người bắt đầu gây sóng gió trong cơ thể y, xung kích nguyên khí của y, khiến tình cảnh của y rất không ổn.
Hồ Trác Quân thầm buồn bực: “Thần Hầu tránh cái gì vậy? Chẳng lẽ hắn sợ có người đuổi kịp, đòi luồng nguyên khí màu trắng kia? Nhưng có Tiểu Thiên Tôn và sư phụ ta ở đó, còn phải sợ hãi?’
Hứa Ứng nắm lấy tay cô, đột nhiên lách mình đi vào một khu vực Tiên đạo dị thường.
Tiên đạo xâm lấn, Hồ Trác Quân khó mà chịu được, các loại đạo tượng trong cơ thể hỗn loạn, tâm ma sinh sôi. Đúng lúc này quanh người Hứa Ứng lại hiện lên hư ảnh Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp, đặt bọn họ vào trong tháp.
Hồ Trác Quân lập tức cảm thấy ảnh hưởng của Tiên đạo biến mất, trong lòng kinh ngạc không thôi.
Ngay cả sư phụ của cô Viên Công Thông tới đây cũng phải cẩn thận từng chút một, tránh kẻo trúng chiêu. Không ngờ Hứa Ứng lại có thể vận dụng thần thông ngăn cản Tiên đạo dị thường.
Có điều, tuy Hứa Ứng có thể ngăn chặn dị thường ở nơi này, nhưng vẫn phải cẩn thận đi lại, tránh rơi vào nơi nguy hiểm.
Cuối cùng bọn họ cũng tới trung tâm của khu vực dị thường này, Hứa Ứng thở phào một tiếng, hạ thấp giọng nói: “Trác Quân, chúng ta nghỉ ngơi ở đây một lát. Ta không trấn áp được luồng nguyên khí vừa thu.”
Sắc mặt y rất khó coi, ngã ngồi xuống nói: “Cô giữ vững cửa tháp. Linh Lung bảo tháp có tổng cộng ba mươi ba tầng. Nếu có dị thường xâm lấn, lúc cô không chống đỡ được thì đưa ta lên tầng tiếp theo. Hiểu chưa?”
Hồ Trác Quân vội vàng nói: “Hiểu rồi. Nhưng dị thường ở đây là cái gì?”
Hứa Ứng nói không ra lời, giơ tay chỉ ra ngoài tháp.
Hồ Trác Quân vội vàng nhìn theo, chỉ thấy trên vách núi đối diện có treo một người. Người kia bị một sợi dây thừng vàng treo cổ trên vách núi, một đầu khác của sợi dây thừng vàng thắt vào một gốc cây.
“Hóa ra là một người chết.’
Hồ Trác Quân mới nghĩ tới đây, đột nhiên thấy thi thể trên dây thừng vàng xoay người lại, mặt quay về phía cô.
Cổ thi thể bị dây thừng vặn gãy, đầu lưỡi lệch sang một bên, lè ra rất dài.
Đáy lòng Hồ Trác Quân run rẩy, nháy mắt một cái, đột nhiên thi thể trên dây thừng vàng cũng mở mắt theo, nhìn chằm chằm vào cô.
Hồ Trác Quân quay đầu về phía Hứa Ứng nói: “Thần Hầu, dị thường mà ngươi nói có phải thi thể kia...”
Cô còn chưa dứt lời, chợt thấy một luồng khí lạnh thổi vào lá bài tẩy, vội vàng quay đầu nhìn lại, chẳng biết từ lúc nào thi thể kia đã bay tới, mặt gần như dán vào cửa tháp.
“Không cần phải sợ, chỉ là một thi thể tiên nhân mà thôi.”
Hồ Trác Quân đang cổ vũ cho mình, mới nghĩ tới đây thì cái cổ xiêu vẹo của thi thể giật giật, dây thừng vàng chậm rãi uốn lượn, đột nhiên nâng một cái đầu phía sau thi thể.
Hồ Trác Quân giật nảy mình, chỉ thấy sợi dây thừng vàng kia không phải dây thừng thật sự mà là một con kim xà!
Thi thể kia giơ tay đẩy cửa tháp, kim xà kia cũng đập thẳng tới, đột nhiên tầng thứ nhất của Linh Lung bảo tháp xuất hiện đạo văn chi chít. Đạo văn rực rỡ xoay chuyển, ngăn cản thi thể và kim xà kia.
Thi thể vẹo cổ và kim xà nổi giận, đánh cho đạo văn không ngừng vỡ nát!
Hồ Trác Quân thấy vậy lập tức nhớ lại lời dặn của Hứa Ứng, nhanh chóng tồn tưởng đạo văn mới, tu bổ lại thần thông này.
Lúc Hứa Ứng truyền pháp trong Linh Lung thiên tông, cô cũng có mặt, lĩnh ngộ được không ít thứ hữu dụng.