Hứa Ứng đề nghị: "Chúng ta vận dụng thần thông vòm trời không thể hiện ra được thủ đoạn của bản thân, không bằng như vậy, không dùng thần thông vòm trời tỷ thí nữa."
Trác Đạo Thuần cũng biết uy lực của thần thông vòm trời thật sự quá lớn, nếu hai bên đều thi triển chiêu này, chỉ e cả hai đều rất khó lấy lòng lẫn nhau, vì vậy gật đầu đáp ứng.
Hứa Ứng quát một tiếng, không nói năng gì vận dụng thần thông ghi chép trên Hỗn Động Bất Diệt Kinh, Hồng Đài Uyên Hải.
Thần thông này là một loại đạo tượng kỳ lạ trong vũ trụ Nguyên giới, hồng đài giáng lâm vực sâu, dưới vực sâu là dị tượng của Hỗn Độn Hải.
Chiêu thần thông này được thi triển, Trác Đạo Thuần cảm thấy thần trí trở mông lung, bất cứ thần thông nào mà mình học qua cũng không thể ngăn cản, không cách nào phá giải.
Hắn không cần nghĩ ngợi, lập tức phát động Thần Thông Cực Ý.
Hứa Ứng thấy hắn phát động Thần Thông Cực Ý, trong lòng nghiêm nghị, bất chấp đang thi triển triệt để Hồng Đài Uyên Hải, nhanh chóng tự biến chiêu.
"Thần thông vòm trời!"
"Thần thông vòm trời!"
"Rầm!"
Đạo quang chói mắt bộc phát, xé rách bầu trời của Thiên Cảnh Khư, khiến cho sương mù thời không mênh mông lại nhiều hơn vài phần hào quang lấp lòe.
Hứa Ứng ho ra một ngụm máu lớn, dán sát mặt kính bay ngược ra sau, vội vàng trấn áp thương thế, thầm nghĩ: "Hai chiêu thần thông vòm trời tiêu hao quá lớn, có thể khiến cho tu vi của hắn hao sạch. Ta luyện thành Tam Khí Thông Huyền, Cửu Huyền Quy Nhất, từ trong động uyên Thái Nhất chảy ra nguyên khí vô cùng thuần khiết, tốc độ khôi phục nhanh hơn!"
Y trấn áp thương thế, nhanh chóng khôi phục tu vi, ổn định thân hình rồi lập tức chạy tới chỗ Trác Đạo Thuần.
Trác Đạo Thuần cũng chạy tới, hai người gặp mặt lại cười ha ha, cười một lúc là phát hiện tu vi của đối phương cũng đang nhanh chóng khôi phục, nên không cười nổi thành tiếng.
"Chúng ta đều cùng một sư phụ dạy, không phá được chiêu, hay là thôi đi."
Trác Đạo Thuần phất phất tay, quay người rời đi, nói: "Lần sau, phân cao thấp!"
Hứa Ứng cười ha ha, phất tay rời đi.
Trên tiên sơn của Thiên Cảnh khư, bốn tòa tiên cung bồng bềnh, Vu thần, Hồng Tỳ, Khánh Tái và Bàn Diễm bốn vị Đạo Quân trấn thủ nơi đây.
Vu Thần Đạo Quân đang nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên trong lòng có cảm giác, mắt hổ mở ra, chỉ thấy Hứa Ứng từ trong bóng tối đi về phía bên này.
Vu Thần Đạo Quân khí thế bộc phát, chỉ trong giây lát đại chùy đã bay lên rơi vào trong tay, tiếng quát như tiếng sấm cuồn cuộn: "Hứa Ứng, ngươi làm ra chuyện như vậy, sao còn dám trở về?"
Hứa Ứng kinh ngạc nói: "Ta là đệ tửc của Thái Nhất đại đạo quân, sao lại không dám tới? Sư phụ ta đâu?"
Vu Thần Đạo Quân tướng mạo hung ác, mắt lộ ra hung quang, cự nhân này tuyệt đối là tồn tại đỉnh cấp trong Đạo Quân, nếu không cũng sẽ không bị Thái Nhất Đại Đạo Quân đày đến nơi Biên Hoang cỡ này hưởng phúc.
Đệ nhất pháp trong Bất Hủ Bát Pháp của Hứa Ứng chính là tham khảo quá trình hắn vung lên cây búa lớn đập xuống thần thông mà Phật Tổ và chư Phật tìm hiểu ra.
Chẳng qua Vu Thần Đạo Quân có hung ác đến đâu thì Hứa Ứng cũng không sợ hãi chút nào, hết nhìn đông tới nhìn tây, lớn tiếng nói: "Sư tôn! Thái Nhất sư tôn! Đệ tử đã trở lại!"
Vu Thần Đạo Quân đằng đằng sát khí, điềm nhiên nói: "Tên đạo tặc Tam giới, lời ngon tiếng ngọt, tương lai lại là một tên Hạo Dập khác! Người khác có thể tha cho ngươi, ta không chấp ngươi được!"
Hắn vung lên cây búa lớn, định tiễn Hứa Ứng lên đường, lúc này giọng nói giận dữ của Thái Nhất Đại Đạo Quân vang lên: "Vu Thần, đệ tử của ta mà ngươi cũng dám động?"
Vu Thần Đạo Quân dừng búa, cười lạnh nói: "Thái Nhất, ngươi bị Đại Đạo Chủ của Thiên Cảnh khư đả thương, mấy ngày nay chỉ dám trốn ở chỗ của ta, không dám trở về Bỉ Ngạn, còn có bao nhiêu năng lực? Lão già, ngươi đã thua xa lúc trước, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay tiễn ngươi lên đường, để ta tới làm Đại Đạo Quân!"
Đạo Cực Chân Vương ở bên cạnh nghe vậy, sắc mặt vàng như đất, liên tục khoát tay ra hiệu với hắn.
Thái Nhất Đại Đạo Quân từ trong Tiên điện đi ra, mặt trầm như nước, lạnh nhạt liếc hắn một cái.
Vu Thần Đạo Quân nắm chặt cây búa lớn, cười ha ha nói: "Đám lão già các ngươi không chết, ta rất khó thượng vị. Thái Nhất, nếu thương thế của ngươi không nặng, ngươi đã sớm trở về Bỉ Ngạn Đạo Kỷ Thiên rồi, chẳng qua là lo lắng trên đường bị người chặn giết. Lão già kia, bây giờ ngươi còn lại mấy phần tu vi thực lực?"
Tinh quang trong mắt của hắn lấp lóe, hiện tại thực sự là thời cơ khó có được, diệt trừ Thái Nhất, tự mình tới làm Đại Đạo Quân!
Dã tâm của hắn bừng bừng, đã từng toát ra ý nghĩ thay thế Thái Nhất Đại Đạo Quân trước mặt đám người Đạo Cực Chân Vương.
Hiện tại càng trần trụi biểu hiện ra.
Thái Nhất Đại Đạo Quân đặt nắm tay dưới môi, ho khan liên tục, thản nhiên nói: "Sao ngươi không thử một lần?"