Giọng nói của Tiểu Thiên Tôn vang lên: “Hứa Ứng, ngươi bị thương quá nặng, lục bí không cách nào vận hành, bị tiên trùng gặm nhấm thân thể, dẫn tới chân linh bất diệt phải tu bổ bản thân, các cảnh giới trong cơ thể cũng phải trùng sinh một lần.”
Hứa Ứng hừ một tiếng, đứng dậy khỏi giường bệnh: “Gọi ta là sư phụ!”
Tiểu Thiên Tôn sắc mặt trầm xuống, bước từ ngoài vào, ngẩng đầu lên nói: “Ngươi là tù nhân của ta...”
Hứa Ứng như cười như không nói: “Ngươi có nhớ di ngôn của mình trước lúc lâm chung không? Để ta nhắc cho ngươi nhé.”
Y đột nhiên nắm lấy tay Tiểu Thiên Tôn, hơi thở mong manh: “Con quá vụng về, những gì người từng dạy con, con không lĩnh ngộ được. Con rất hận người, nhưng khi thấy người là không còn hận...”
Tiểu Thiên Tôn vừa sợ vừa giận, vội vàng giật tay lại.
“Sư phụ, người nuôi con lớn, dắt tay con dạy con thần thông, con không làm được! Sư phụ, người cắt mặt của con ra, người đeo mặt nạ của con.’
Hứa Ứng bắt chước y như đúc, biến người áo trắng thành người mặt đỏ, ôm đầu không nói năng gì.
Hứa Ứng nói mấy câu là mệt tới mức thở hồng hộc, không tiếp tục trêu ghẹo Tiểu Thiên Tôn nữa mà cười ha hả một tiếng, đi ra ngoài Hỗn Nguyên cung.
Tiểu Thiên Tôn đi bên cạnh y, cố gắng nắm quyền chủ động: “Lúc đó ta sắp chết rồi, lời nói cũng hướng thiện hơn, không thể coi là thật. Hận ý của ta đối với ngươi không hề huyên giảm, sau khi ngươi khôi phục ký ức, ta vẫn sẽ...”
Hứa Ứng cười nói: “Sẽ giết ta đúng không? Đứa nhỏ ngốc, vẫn ngây thơ như trước kia à?”
Tiểu Thiên Tôn cứng họng, không nói nên lời.
Hắn biết chắc chắn ký ức kiếp đầu của Hứa Ứng còn chưa thức tỉnh, nhưng câu ‘đứa nhỏ ngốc’ này vẫn đánh trúng tâm linh hắn.
Vừa trải qua một trận chiến nhưng Hỗn Nguyên cung không mấy tổn hại, không khí xung quanh tươi mát, mang chút hương thơm.
Tiểu Thiên Tôn nhìn Hứa Ứng cố gắng duỗi người, suy nghĩ một hồi rồi không tiếp tục dây dưa trong đề tài này nữa mà dò hỏi: “Thế sau khi ta chết, sư phụ có định cắt da mặt ta ra luyện thành pháp bảo na sư không?”
“Không.” Hứa Ứng nghiêm mặt nói.
Tiểu Thiên Tôn trong lòng ấm áp nó: “Sư phụ nên cắt...”
“Lừa ngươi đấy.”
Hứa Ứng cười nói: “Khi ta đang định cắt thì Luân Hồi Huyền Nữ tới, nói vẫn còn cứu được ngươi cho nên không cắt. Nếu chậm nửa bước, ta đã cắt mặt ngươi ra rồi.’
Tiểu Thiên Tôn cười nói: “Ta biết sư phụ sẽ làm vậy mà.’
Tuy hắn nói vậy nhưng trong lòng vẫn cảm thấy chua xót.
Hứa Ứng tiếp tục hoạt động thân thể, miệng lẩm bẩm: “Nếu Luân Hồi Huyền Nữ không tới, ta sẽ cắt mặt ngươi xuống, luyện tinh khí thần của ngươi vào trong mặt, chế tạo thành mặt nạ Tiểu Thiên Tôn. Từ đó trở đi sẽ không có Hứa Ứng nữa, chỉ có Tiểu Thiên Tôn. Ta sẽ khiến ngươi sống vĩnh viễn, trở thành Tiểu Thiên Tôn vô địch. Tất cả mọi người sẽ không biết ngươi đã chết, bọn họ chỉ biết một người tên Hứa Ứng đã chết.”
Tiểu Thiên Tôn trong lòng xúc động, vành mặt đỏ lên, quay mặt sang phía khác.
Hứa Ứng cười nói: “Nhưng cũng may Luân Hồi Huyền Nữ tới, nói còn cứu được ngươi.”
Y phát hiện hình như Tiểu Thiên Tôn rơi lệ, vội vàng thay đổi đề tài: “Nói đến cũng lạ, sao vài cảnh giới của ta cứ như mới, chẳng khác nào chưa bao giờ mở.”
Tiểu Thiên Tôn ổn định đạo tâm, nói: “Ngươi thiếu chút nữa bị côn trùng ăn sạch. Cũng may trong người ngươi có rất nhiều Dao Trì tiên thủy, lượng tiên thủy đó cứu mạng ngươi, khôi phục cảnh giới của ngươi. Đám tiên trùng kia cũng hung dữ, nếu ta không tỉnh lại khỏi luân hồi kịp thời, chỉ e tổ đình đã bị ăn sạch không còn gì cả.’
Hứa Ứng không biết lúc đó tình cảnh của mình nguy hiểm tới mức nào. Đám tiên trùng kia gặm sạch cảnh giới của y, lại xâm nhập lục đại bí tàng, cắn lục đại động thiên tới thủng trăm ngàn lỗ.
Khi tiên trùng ăn Thập Nhị Trọng Lâu của Hứa Ứng, còn gặm cả nguyên thần của y. Chẳng qua chúng cũng không gặm được chân linh bất diệt của y, thân thể liên tục được khôi phục, cho nên không bị tiên trùng ăn sạch.
Tiểu Thiên Tôn lấy tiên trùng bị phong ấn ra, đưa cho Hứa Ứng.
Hứa Ứng xem thử, biết Tiểu Thiên Tôn đã vận dụng phong ấn bốn chữ Linh Ngữ Hữu Ngữ trấn áp tiên trùng. Tiểu Thiên Tôn từng giúp Hứa Ứng phá giải phong ấn bốn chữ Linh Ngữ Hữu Ngữ cho Hứa Ứng, cũng do đó Hứa Ứng biết cách mở phong ấn, nhưng không ra tay.
Y quan sát tiên trùng trong phong ấn, chỉ thấy tiên trùng đã lớn hơn trước rất nhiều, dáng vẻ cũng càng hung ác.
“Ai thả Trùng gia ra?” Hứa Ứng hiếu kỳ hỏi.
Tiểu Thiên Tôn nói: “Ngưu Thất gia, nói là lúc đối đầu với Nạp Lan Đô không địch nổi đối phương cho nên bị ngài chuông mê hoặc, thả Trùng gia ra.”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Hai tên này thiếu chút nữa gây đại họa, chẳng trách vừa rồi thấy ta cái là bỏ trốn, hóa ra là lo ta sẽ tìm bọn họ tính sổ.”