`
Y nhận được Thái âm Hư Thiên công, đối mặt với Mạnh Vô Hoài mới nắm chắc được bảy tám phần. Nhưng Thương Nguyệt Chân Nhân thì khác, trong số cao thủ ở tổ đình, Thương Nguyệt Chân Nhân đứng thứ ba, xếp hạng chỉ sau Tiểu Thiên Tôn và Diễm Chân Quân! Không có bản lĩnh cao siêu thì ai dám tới giết Tiểu Thiên Tôn?
Hứa Ứng nhìn vào người Mạnh Vô Hoài, thầm nhủ: “Thương Nguyệt Chân Nhân hoàn toàn không động thủ với hắn. Tuy thương thế của Thương Nguyệt rất nặng nhưng dù sao cũng là bán tiên, đủ để đánh chết hắn. Thương Nguyệt Chân Nhân không ra tay giết hắn, thế thì vừa rồi hai người này trò chuyện cái gì?”
Y là kẻ duy nhất dám quang minh chính đại tới đối đầu với Tiểu Thiên Tôn, thậm chí tự lao lên Tham Đạo đài tập kích Tiểu Thiên Tôn!
Cường giả tổ đình khác như Kế đạo nhân chỉ dám ra tay kiếm chác khi Tiểu Thiên Tôn đã bị trọng thương. Thương Nguyệt là người duy nhất dám ám toán Tiểu Thiên Tôn.
Nếu Mạnh Vô Hoài là Bồng Lai Tiên Chủ, chỉ e Thương Nguyệt Chân Nhân còn thua kém hắn một hai phần. Nhưng Mạnh Vô Hoài bị Hứa Ứng chém bỏ cảnh giới, đuổi khỏi Bồng Lai, thế thì bản lĩnh của hắn và Thương Nguyệt Chân Nhân chênh lệch với nhau như trời với đất, không thể nào là đối thủ của Thương Nguyệt.
Hiển nhiên Mạnh Vô Hoài nói dối.
Nếu hai người không ra tay giao chiến, thế thì nội dung bàn luận của bọn họ lại cực kỳ thú vị.
“Thương Nguyệt Chân Nhân không giao thủ với Mạnh Vô Hoài mà trực tiếp rút lui. Vậy hắn có rút lui thật không?”
Hứa Ứng không chủ động quan sát mà để Tiểu Thiên Tôn ngẩng đầu, quan sát bốn phía một lượt rồi mới thu hồi ánh mắt.
Người duy nhất có thể khiến Thương Nguyệt Chân Nhân cảm thấy uy hiếp chỉ có Tiểu Thiên Tôn, vì vậy để Tiểu Thiên Tôn thăm dò sẽ khiến Thương Nguyệt Chân Nhân cảm thấy áp lực, không dám tùy tiện ra tay.
Mạnh Vô Hoài tập tễnh đi tới trước mặt mọi người, đột nhiên ho khan hai tiếng, thở hồng hộc nói: “Vừa rồi lão hủ liều mạng với Thương Nguyệt Chân Nhân, bị trọng thương, Nhai Thư, còn chưa tới đỡ ta à?”
Chu Nhai Thư vội vàng đi tới đỡ lấy khuỷu tay hắn.
Mạnh Vô Hoài ra vẻ già yếu nói: “Tiểu Thiên Tôn, lão phu khiến Thương Nguyệt biết khó mà lui, vết thương cũ tái phát, mong ngài thứ tội.”
Lúc trước lão còn tự xưng lão hủ, giờ xưng là lão phu, lão hủ mang ý khiêm tốn, lão phu lại có vẻ cậy già lên mặt.
Nguyên thần của Hứa Ứng khống chế thân thể của Tiểu Thiên Tôn, cứ như không nghe ra khác biệt trong giọng điệu đó, ân cần nói: “Mạnh Tiên Chủ đã khổ cực rồi, tạm nghỉ trước đã.”
Ánh mắt Mạnh Vô Hoài nhấp nháy, bám theo bước chân bọn họ, cười nói: “Đa tạ Tiểu Thiên Tôn. Chỉ e nếu gặp kẻ địch lão phu không thể xung phong được nữa.”
Tiểu Thiên Tôn nhìn về phía Hứa Ứng, Hứa Ứng cúi người nói: “Để ta ra tay là được.”
Mạnh Vô Hoài thở phào một tiếng rồi nói: “Vừa rồi Thương Nguyệt Chân Nhân nói cho ta biết, hắn cấu kết với Ngũ Tuyệt Tiên Vương trong Quỷ Khư, để hơn một vạn đồ tử đồ tôn tiến vào tổ đình, bố trí mai phục ở Tham Đạo đài, tạo thành Vạn Tiên Ngũ Tuyệt trận, khiến Tiểu Thiên Tôn trọng thương.”
Tiểu Thiên Tôn như cười như không nói: “Ngươi tin hắn?”
Mạnh Vô Hoài vội vàng nói: “Ta nào dám tin? Nhưng hắn nói chắc như đinh đóng cột, chẳng khác nào tận mắt chứng kiến, còn thuật lại tình hình Tiểu Thiên Tôn thi triển thần công tầng bảy, lại cho lão phu biết Tiểu Thiên Tôn thi triển thần công tới tầng bảy sẽ xuất hiện sơ hở, không phải do lão phu không tin.”
Tiểu Thiên Tôn thản nhiên nói: “Chẳng lẽ Mạnh Tiên Chủ muốn mở mang kiến thức về sơ hở trong thần công tầng bảy của ta?”
Tuy Hứa Ứng không biết thần công tầng bảy là sao nhưng bây giờ đang trong thế cưỡi hổ khó xuống, đành nói như vậy.
Mạnh Vô Hoài cuống quít cúi đầu nói: “Làm sao lão phu dám lĩnh giáo Cửu Chuyển Huyền Công?”
Hứa Ứng trong lòng giật thót: “Gay go, hình như nói sai tên công pháp của Tiểu Thiên Tôn rồi!”
Mạnh Vô Hoài lại như không chú ý tới điều này, cười nói: “Tiểu Thiên Tôn, chúng ta tới Hỗn Nguyên cung à? Trong Hỗn Nguyên cung có bảo bối bổ thiên của Tiểu Thiên Tôn, đến đó thì không phải lo đám đạo chích kia truy sát nữa.”
Tiểu Thiên Tôn cười nói: “Mạnh Tiên Chủ không hổ là tri kỷ của ta, không sai, chúng ta sẽ tới Hỗn Nguyên cung.”
Mạnh Vô Hoài cười nói: “Nhưng mà Hỗn Nguyên cung có trên đường này đâu. Tiểu Thiên Tôn, ngài đi ngược đường rồi.”
Tiểu Thiên Tôn chẳng hề để ý, nói nhẹ như mây gió: “Thỏ khôn có ba hang, Hỗn Nguyên cung mà ngươi thấy chỉ là một tòa cung điện của ta, ngoài ra ta còn vài chỗ cung điện cũng gọi là Hỗn Nguyên cung. Trong đó có rất nhiều cường giả trung thành với ta.”
Mạnh Vô Hoài lập tức hiểu ra: “Hóa ra là thế. Tiểu Thiên Tôn, lão phu đã bị thương nặng, đạo tâm bất ổn, rất có thể Thương Nguyệt Chân Nhân sẽ quay đầu trở lại. Người này tu luyện âm luật ma đạo, giỏi về mê hoặc lòng người, lão phu lo mình sẽ biết tiên gia hắn khống chế phản bội Tiểu Thiên Tôn. Kính xin Tiểu Thiên Tôn gieo Thi Thần đại pháp vào cơ thể lão phu, tránh cho lão phu gây ra đại họa.”