Cành đạo thụ kia đã bị hủy, kim triện đã vỡ, chỉ có thân thể Viễn Tổ khổng lồ kia còn bay trên không trung, phát ra khí tức ngập trời.
Đột nhiên, trong thân thể Viễn Tổ truyền đến tiếng nổ bùm bùm, nguyên thần khổng lồ của hắn vốn đã rất khó để gắn bó với nhau, lúc này trải qua một trận đại chiến, rốt cục khó mà gắn bó tiếp được nữa!
"Ầm!"
Trong thân thể của nguyên thần Viễn Tổ truyền đến từng tiếng nổ mạnh, ầm ầm ầm,, tiếng nổ mạnh càng ngày càng dày đặc, tôn nguyên thần vô thượng này bởi vì đoạt xá quá nhiều lần, dẫn đến bên trong thân thể tràn ngập các loại nguyên thần, hồn phách và thần thức pháp lực dị chủng, rốt cục cũng không chịu nổi nữa mà bắt đầu sụp đổ tan rã!
Không gian bắt đầu sụp đổ, cùng rơi xuống theo thân rồng khổng lồ kia, lúc Long Đình sụp đổ, không gian co lại, giống như có vô số Thần Long đang gào thét.
Tồn tại cổ xưa nhất này, giống như vẫn không thể thoát khỏi trận hạo kiếp đã hủy diệt Long Đình năm đó, bị trận hạo kiếp kia đuổi kịp, ứng kiếp mà chết ở chỗ này!
Nguyên thần Viễn Tổ vỡ nát trên bầu trời ầm ầm rơi xuống, bên trong nguyên thần này bao gồm ngàn vạn nguyên thần Long Tiên khác, tất cả cũng sụp đổ theo.
Hồn phách của bọn họ theo đó mà phiêu tán, ý thức cũng dần tan rã.
Đột nhiên, những mảnh vỡ nguyên thần kia giống như nhận được một loại dẫn dắt nào đó, nhao nhao bay đi theo nhiều phương hướng!
Trong đó có một luồng bay về phía Tổ Long, gào thét chui vào trong thân thể Tổ Long, một luồng khác bay về phía Nhạn Không Thành, chui vào trong thân thể Nhạn Không Thành, còn có một luồng phóng tới Chu Thiên Tử, đạo cuối cùng thì phóng tới chỗ chủ nhân Nê Hoàn cung đã hóa thành gương mặt của Tiên chủ Thiên Lũy thành!
Bọn họ là người của Nguyên Thú, giống như có một loại sức hấp dẫn tự nhiên, hấp dẫn mảnh vỡ nguyên thần của Viễn Tổ tự động bay về phía bọn họ!
Bầu trời cuồn cuộn, đất rung núi chuyển, từng mảnh tiên cung tiên điện sụp đổ, giống như hủy diệt cả một thời đại.
Trong cảnh tượng hủy thiên diệt địa này còn có một thân ảnh nhỏ bé đầu rồng thân người và đuôi rồng xuyên thẳng qua giữa thiên địa vỡ nát, thân ảnh nhỏ bé kia chính là Hứa Ứng.
Y nhảy xuống từ trên tế đàn, xuyên qua giữa tế đàn đang đổ nát và loạn thạch, thân hình di chuyển cực nhanh, tránh đi những dao động hủy thiên diệt địa kia, bay về phía Long Uyên!
Liễu Như Ý vội vàng tế tiên vân lên, chở Chu Thiên Tử và những người khác đi về phía Long Uyên. Một bên khác, Vi Tự trấn áp vết thương, nâng Tổ Long lên, cũng chạy thật nhanh về phía Long Uyên.
Trần Triều Sinh nâng Nhạn Không Thành lên, cũng điên cuồng chạy tới chỗ Long Uyên, chủ nhân Nê Hoàn Cung thì một mình phóng tới chỗ Long Uyên.
Trên đỉnh đầu của bốn người bọn họ, vạn long bay múa, nhao nhao chui vào trong đỉnh đầu của bọn họ, mà sau lưng bọn họ thì là cảnh tượng đáng sợ thiên địa chôn vùi, đại đạo hủy diệt!
Cái chết của nguyên thần Viễn Tổ đã hoàn toàn hủy diệt Long Đình!
Hứa Ứng đi đầu xông ra Long Uyên, phá vỡ dòng nước Thiên Hải, phóng lên tận trời, phía sau chính là Vi Tự mang theo Tổ Long xông ra khỏi mặt biển, sau lưng là tiên vân mở rộng nổi lên trên mặt nước.
Từng luồng Long Uyên ầm ầm sụp đổ, thời khác đạo Long Uyên cuối cùng bị hủy diệt, "Tiên Chủ Thiên Lũy thành" lúc này mới chật vật chạy ra.
Thiên Hải kéo dài vô tận bốc hơi, Long Đình đã hoàn toàn bị chôn vùi, không còn tồn tại nữa.
Đám người liên tiếp lui về phía sau, miễn cho bị cuốn vào trận thời không sụp đổ này, trong lòng hãy còn sợ hãi.
Nếu không phải bọn họ đi nhanh, chỉ sợ đã bị thời không sụp đổ nuốt chửng, táng thân trong đó. Mặc dù Tổ Long, Chu Thiên Tử, Nhạn Không Thành và chủ nhân Nê Hoàn Cung đều chiếm được không ít mảnh vỡ của nguyên thần Viễn Tổ, nhưng bọn họ nhiều nhất chỉ lấy được phân nửa mà thôi!
Hơn phân nửa mảnh vỡ nguyên thần Viễn Tổ đều bị hủy diệt trong thời không sụp đổ kia.
"Chúc mừng sư huynh." Liễu Như Ý cười nói với Chu Thiên Tử.
Chu Thiên Tử lắc đầu nói: "Chỉ sợ mảnh vỡ Viễn Tổ là lấy giùm cho Cửu Cung Đạo Quân đúng không? Thế thì có gì đáng chúc mừng?"
Liễu Như Ý cười nói: "Chính vì như vậy nên mới chúc mừng sư huynh. Sư huynh lập đại công, nhất định sẽ được Đạo Quân trọng dụng, đương nhiên là chuyện đáng mừng rồi."
Chu Thiên Tử nhẹ nhàng gật đầu, cười nói: "Như Ý nói vậy thì ta yên tâm rồi."
Vi Tự nhìn về phía Tổ Long, nói: "Mảnh vỡ Viễn Tổ của ngươi cũng là lấy cho sư huynh của ta à?"
Tổ Long sắc mặt lạnh nhạt, nói: "Đúng vậy."
Vi Tự thở dài, chán nản nói: "Hắn lấy được mảnh vỡ Viễn Tổ, e là sẽ lại tiến thêm một bước, trở nên cường đại và vô địch hơn nữa."