Hắn gầm lên phẫn nộ, dốc lên tu vi nghênh tiếp hai tòa Bát Hoang Luyện Nhật Lô hai bên trái phải.
Nhưng ngay lúc này sau lưng hắn lại có hào quang rực rỡ chiếu rọi, Lý Bình Sinh vội vàng quay đầu nhìn lại, sắc mặt trắng bệch.
Chỉ thấy cách hắn khoảng mấy trăm trượng, Hứa Ứng thứ tư đang đứng đó, một tòa Bát Hoang Luyện Nhật Lô rực rỡ không gì sánh được đánh về phía hắn!
“Hóa ra tên tiên nhận Sở Thiên Đô là huynh đệ tứ bào thai!”
Lý Bình Sinh kêu rên, lập tức thu hồi năm dải tiên lăng, dốc toàn lực phòng thủ, thầm nghĩ: “Mẹ nó, người trong Ma đạo đúng là âm hiểm...”
“Ầm!”
Ba tòa Bát Hoang Luyện Nhật Lô bao quanh hắn, cho dù hắn dùng Ngũ Tuyệt Lăng Thiên công gì đó, cho dù hắn thi triển năm dải tiên lăng, tất cả đều không chịu nổi một đòn!
Hai mắt Lý Bình Sinh nổi đom đóm, trời đất quay cuồng, khi tỉnh táo lại đã thấy mình bay ra bên ngoài mấy trăm dặm, ngã ngồi dưới chiêng đồng.
Hắn nhớ loáng thoáng, Thẩm Bạch Duật ngay gần đó.
“Lý huynh, ngươi tỉnh rồi à?”
Hắn nghe tiếng Thẩm Bạch Duật, lờ đờ mở mắt, quả nhiên thấy gương mặt Thẩm Bạch Duật.
Thẩm Bạch Duật bộ dáng tươi cười, tay cầm một tấm Lưu Ảnh kính chiếu về phía hắn, không biết đang lưu cái gì.
Lý Bình Sinh khó nhọc giơ tay, sờ lên đầu, đau tới mức nhăn nhó.
Trên đầu hắn sưng phù, to gần ngang đầu hắn.
Thẩm Bạch Duật cười tủm tỉm nói: “Lý huynh sờ bên khác đi.”
Lý Bình Sinh sờ bên bải, cũng có một cục u to cỡ cái đầu.
“Lý huynh lại sờ phía sau đi.”
Lý Bình Sinh sờ ra sau đầu, thấy một cái u khác to bằng cái đầu.
Trên đầu hắn mọc ra ba cái đầu khác, trông như trên cây nấm mọc ra ba cây nấm nữa.
“Lý huynh, ta lưu vào kính rồi!”
Thẩm Bạch Duật vừa cười ha hả vừa chạy ra xa, chỉ sợ hắn đuổi theo, kêu lên: “Ta sẽ lan truyền cảnh nảy tới tu sĩ Chư Thiên Vạn Giới, để bọn họ chứng kiến minh tinh nổi bật nhất Ngũ Tuyệt tông Lý Bình Sinh bị đánh thành một cái đầu ba cái u!”
Lý Bình Sinh định đuổi theo nhưng lại thấy đầu váng mắt hoa, ngã thẳng xuống đất. Hắn bị trọng thương, chỉ cảm thấy đầu cũng nặng hơn trước nhiều.
“Làm đi! Hai ta cùng chết!”
Lý Bình Sinh không đuổi kịp, nghiến răng nghiến lợi cười lạnh nói: “Ngươi tưởng ta không có ảnh đen của ngươi chắc? Ngươi bị chiêng đồng đè dưới núi lộ mỗi cái mông ra, hình ảnh này mà lan truyền thì ngươi có mà rúc đầu trong Hoán Kiếm cốc hổ thẹn suốt năm ngàn năm!”
Lúc này hắn đột nhiên chú ý thấy một bóng người màu tím lướt qua, vội vàng quay đầu nhìn lại nhưng không thấy bất cứ ai.
“Chẳng lẽ ta nhìn lầm?’
Lý Bình Sinh thầm nghi hoặc: “Sao bóng người này lại quen thuộc như vậy?’
Trước đạo quán, Hứa Ứng thu hồi nguyên thần Tam Thanh. Nguyên thần Tam Thanh hóa thành ba luồng khí xanh bay tới, đi đến đỉnh đầu y biến thành Thái Nhất nguyên khí, hòa vào thân thể y.
“Sau khi tới Ma Vực, tính cách ta cũng hiền lành hơn rồi, lại không giết chết Lý Bình Sinh.”
Y thở dài, thần sắc buồn bã, nếu là lúc trước Lý Bình Sinh đã là một bộ thi thể.
Vừa rồi y thử chiêu mới, vốn có thể đốt Lý Bình Sinh thành tro bụi chỉ trong khoảnh khắc, nhưng cuối cùng lại động lòng trắc ẩn, không ra tay giết người.
“Đúng là Nhất Khí Hóa Tam Thanh rất mạnh, tương đương với ba bản thân ta liên thủ. Một mình ta đã cực kỳ bất phàm rồi, ba lần ta lại càng bất phàm!”
Hứa Ứng thầm nghĩ: “Nhưng vận dụng loại pháp môn chiến đấu này cũng hao tổn cực lớn. Tương đương với một phần tiền cô gái ba người tiêu, bất cẩn chút thôi là có thể hao sạch tu vi.”
Y thở dài một tiếng, nhất định phải mở phong ấn ký ức đời đầu sớm một chút mới có thể nhớ lại càng nhiều tổ pháp, nhất là tổ pháp động thiên Ngọc Trì!”
Nếu mở động thiên na tổ Ngọc Trì, y không cần phải lo hao hết tu vi nữa!
Có động thiên na tổ Ngọc Trì, y có thể giữ tu vi của mình luôn luôn trong trạng thái đỉnh phong!
Nhưng ngay lúc này một bóng người màu tím lọt vào tầm mắt Hứa Ứng.
Đó là một thanh niên áo tím, dung mạo tuấn mỹ thanh tú, mắt như trăng sao, mũi cao, da thịt trắng trẻo, khí chất cực kỳ xuất chúng, vừa nhìn đã thấy cực kỳ bất phàm.
Hứa Ứng thở dài: “Ngươi cũng tới khiêu chiến Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô?”
Thiếu niên áo tím kia chính là Sở Thiên Đô, nghe vậy mỉm cười nói: “Không sai, ta cũng tới khiêu chiến.”
Hứa Ứng khẽ nhíu mày nói: “Ngươi cũng muốn mở mang kiến thức về thần thông Ma đạo của ta, Bát Hoang Luyện Nhật Lô?”
Nụ cười trên mặt Sở Thiên Đô không đổi, nhẹ nhàng gật đầu: “Không sai. Ta rất muốn thấy thần thông hơn bốn vạn năm không ai luyện thành này.”
Hứa Ứng nhíu mày chặt hơn, thầm tính toán: “Có phải Sở Thiên Đô ta không giết người nên mới có nhiều bằng hữu chính đạo tới đây khiêu chiến mình? Ta có nên giết vài kẻ lập uy không? Hay là ra tay từ hắn nhỉ?”