Minh Hi Đế Tử nói: "Thái Cực, âm Dương, Tạo Hóa, Ngũ Hành, Cửu Cung, đến ba ngàn Tiên Thiên đại đạo khác, tìm thay đổi huyền diệu của nó, tất cả đều có thể quy vào Thái Nhất. Đây mới là đạo pháp tinh túy của Thái Nhất Đại Đạo Quân."
Tâm thần Hứa Ứng chấn động, nói: "Sao có thể phân biệt được thay đổi kỳ diệu của Tiên Thiên đại đạo mà về Thái Nhất?"
Minh Hi Đế Tử nói: "Đây là bí mật bất truyền của Thái Nhất Đại Đạo Quân. Ta học dưới trướng hắn mấy năm, môn hạ đệ tử của hắn đề phòng ta, nhưng ta vẫn vô tình nhận được một câu chân truyền từ một vị sư huynh."
Hắn dùng lời nói của Bỉ Ngạn, không nhanh không chậm nói: "Đạo quân viết: nguyên khí vu miễu mãng chi nội, u minh chi ngoại, sinh hồ không động. Không động chi nội, sinh hồ thái vô. Thái vô biến nhi tam khí minh yên.”
"Tam khí hỗn độn, sinh hồ thái hư nhi lập động, nhân động nhi lập vô, nhân vô nhi sinh hữu, nhân hữu nhi lập không. Không vô chi hóa, hư sinh tự nhiên. Thượng khí viết thủy, trung khí viết nguyên, hạ khí viết huyền.”
"Huyền khí sở sinh xuất hồ không, nguyên khí sở sinh xuất hồ động, thủy khí sở sinh xuất hồ vô. Cố nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam giả hóa sinh dĩ chí cửu huyền, tòng cửu phản nhất, nãi nhập đạo chân."
Nói tới đây, Minh Hi Đế Tử nói: "Ccâu chân truyền này, ẩn giấu bí mật bất truyền của Thái Nhất Đại Đạo Quân, là nền tảng của hợp đạo."
Sắc mặt Hứa Ứng nghiêm nghị, câu chân truyền của Minh Hi Đế Tử thực sự vô cùng quý giá, chỉ rõ cho y cách dung hợp ảo diệu các loại đại đạo!
Sắc mặt y âm trầm bất định, nội tâm do dự giãy dụa, sau một lát, rốt cuộc đưa ra quyết định.
"Ngươi bị Thánh Tôn đánh trọng thương, bởi vậy cần phải dùng câu nói này để đổi lấy phương pháp phá giải đạo pháp của Thánh Tôn?"
Hứa Ứng cười lạnh nói: "Ngươi coi thường ta như vậy, cho rằng ta bán đứng hắn? Hứa Ứng đường đường nam nhi tám thước... Được được, ta nói cho ngươi sơ hở công pháp của Thánh Tôn là được."
Câu chân truyền của Đế Tử Minh Hi là mấu chốt của Thái Nhất đại đạo. Chỉ một câu này đã có thể lĩnh ngộ biến hóa vận chuyển của Thái Nhất âm Dương, Ngũ Hành Thái Cực, Cửu Cung, đạt tới nhất thống!
Nguyên khí bên trong mông muội, bên ngoài u minh, sinh ra từ hư không, trong cũng hư không, là chỉ khởi nguồn của động uyên.
Mà Thủy, Nguyên, Huyền tam kiệt, trong điển tịch Thúy Nham tại Địa Tiên giới và Thiên Tiên giới, chỉ có thể nhìn thấy nguyên khí. Thủy khí và huyền khí, chưa bao giờ có ghi chép qua.
Huyền khí sinh ra trong hư không, nguyên khí sinh ra ở động uyên, thủy khí sinh ra từ hư vô. Ba thứ biến hóa, diễn sinh, từ đó có thể hóa vạn đạo, gọi là Cửu Huyền, Cửu Huyền quy nhất, chính là Thái Nhất.
Giảng giải ngọn nguồn của tam khí, ảo diệu biến hóa, mới là chân truyền!
Hứa Ứng học được quá nhiều pháp môn tu luyện từ Minh Mạn công chúa, đã tu thành ba mươi sáu loại đại đạo, nhưng những đạo pháp này quá nhiều, khiến tinh lực của y đều tiêu hao hết.
Hắn tu luyện đại đạo càng nhiều thì Chí Tôn cảnh càng xa.
Mà một câu chân truyền của Thái Nhất đại đạo là có thể khiến cho y hội tụ các loại đại đạo khác thành Thái Nhất, hóa phức tạp thành đơn giản, mà tu vi thực lực không những không hạ xuống, ngược lại sẽ có gia tăng không nhỏ!
Nếu như y có thể tìm hiểu thấu đáo câu nói kia, Chí Tôn cảnh sẽ gần trong gang tấc!
Minh Hi Đế Tử đưa quá nhiều, khiến Hứa Ứng không thể không bán Nguyên Dục Thánh Tôn.
Đương nhiên, đối với Thánh Tôn, trong lòng Hứa Ứng vẫn có phần áy náy, nhưng câu chân truyền này thật sự quá trân quý, không bán đứng Thánh Tôn, áy náy trong lòng y càng lớn hơn.
Minh Hi Đế Tử lắc đầu nói: "Ta đến đây là để giao lưu với nhau, không phải muốn moi ra sơ hở trong công pháp của man di. Ta không đến mức bỉ ổi như vậy."
Giọng điệu của hắn vẫn kiêu ngạo như trước, không vì bại trong tay Thánh Tôn mà nhụt chí chút nào, nói: "Ta vẫn là Đạo cảnh thất trọng, mà hắn đã là Đạo cảnh bát trọng thiên. Khi ta chứng đạo bát trọng thiên sẽ tìm hắn đọ sức thêm một phen, thắng bại chưa biết chừng."
Hứa Ứng cực kỳ kinh ngạc, nghiêm nghị nói: "Là ta khinh thường ngươi, bồi tội với ngươi." Dứt lời, vái dài đến đất.
Minh Hi Đế Tử thấy y hành lễ ở Địa Tiên giới, tay chân luống cuống, không biết trả lễ như thế nào, vì thế cũng học theo, vái dài đến đất, nói: "Ngươi đừng như vậy. Ta có tư tâm khác, khó mà nói ra miệng mà thôi."
Hứa Ứng được chỗ tốt của y, chỉ cảm thấy có phần áy náy, nói: "Ngươi truyền cho ta câu chân truyền này, lúc giao thủ, ngươi thua càng thêm dứt khoát. Không bằng như vậy, mấy ngày tới ta và ngươi giao lưu nhiều hơn, tương lai khi ta đánh bại ngươi không cần áy náy."
Minh Hi Đế Tử trầm mặc một lúc lâu rồi nói: "Hứa đạo hữu lúc ở Địa Tiên giới cũng ăn nói như vậy sao? Ta cảm thấy thực lực của ngươi thật sự mạnh mẽ."
Nếu không mạnh, chỉ e đã sớm bị người ta đánh chết vì nói mấy lời này.