Phong Diên Thu tế lên Tư Mệnh Kỳ, Trịnh Đại Bưu tế lên Diên Niên Ích Thọ Đao, Lưu Vân Bằng tế lên Thiên Nguyên Bảo Toán Dịch Dương Tử tế lên Độ Ách Kim Phiên, Liêu Lỗi tế ra Huyền Linh Bát Môn, ngũ đại đạo tràng Tiên Vương bộc phát, đồng thời đè xuống Hứa Ứng!
“Chế ngự được rồi!”
Năm người vui mừng, đột nhiên thân hình Hứa Ứng như quỷ mị thoát khỏi trấn áp của bảo bối trấn cung và ngũ đại Tiên Vương, thậm chí thần sắc không hề hoảng hốt, nhàn nhã như tản bộ.
Y nghiêng người tránh khỏi đao quang của Diên Niên Ích Thọ đao, bàn tay vỗ nhẹ nhẹ lên thanh thần đao, một dấu tay sâu hoắm lưu trên thân đao, các loại phù văn trên đao lập tức cải biến kịch liệt!
Ngay khoảnh khắc sau, Trịnh Đại Bưu lập tức cảm thấy bảo bối trấn cung mà mình tế luyện ngàn vạn năm đã đổi chủ.
Hứa Ứng cầm chuôi đao, vung đao chém xuống.
Trịnh Đại Bưu gầm lên liên tục, lao lên phía trước, nhưng lại thấy đao quang lấp lóe, vẫn là Diên Niên Ích Thọ đao, vẫn là Tiên đạo của Diên Thọ thiên cung.
Nhưng không ngờ hắn lại không hiểu nổi.
Hắn ra sức ngăn cản đao quang, lao về phía Hứa Ứng, chỉ trong chớp mắt quanh người đã máu me đầm đìa, trúng cả trăm đao, thậm chí không thoát được đao nào.
Khi hắn lao tới trước mặt Hứa Ứng, sinh cơ đã đứt đoạn, giơ bàn tay đầy máu chộp lên mặt Hứa Ứng nhưng không có bất cứ uy lực gì, chỉ lưu lại vài vết máu tươi trên nửa mặt trái của Hứa Ứng.
Thi thể của hắn rơi xuống, Tư Mệnh kỳ lại bị Hứa Ứng nắm lấy, cắm thẳng vào ngực Phong Diên Thu!
Hứa Ứng dùng Thiên Nguyên Bảo Toán đánh Ích Toán cung chủ Lưu Vân Bằng tới thủng trăm ngàn lỗ; dùng Huyền Linh Bát Môn trấn áp Thượng Sinh cung chủ Liêu Lỗi thành bùn nhão.
Y túm lấy Độ Ách kim phiên, lay động kim phiên, lắc nát nguyên thần Dịch Dương Tử.
Thân thể Dịch Dương Tử chưa bị phá nhưng nguyên thần đã vỡ vụn, thi thể rơi xuống đám mây.
Chỉ nghe rầm rầm hai tiếng, song quyền của Ngô Trạch Giang đánh vào hậu tâm y.
Hứa Ứng nhanh chóng xoay người, xuất chưởng vỗ lên trán hắn, Bát Hoang Luyện Nhật ấn bộc phát, thần thông Lão Quân Bát Quái Lô đánh vào cơ thể hắn.
Trong người Thương Linh cung chủ Ngô Trạch Giang lóe lên ánh lửa, cháy lan ra ngoài, chỉ trong khoảnh khắc đã đốt hắn thành ngọn đuốc người!
Mới chốc lát ngắn ngủi mà trên chiến trường chỉ còn lại ba vị cung chủ Đông Đẩu, ba vị cung chủ Tây Đẩu và chủ nhân Bắc Đẩu Khai Dương thiên cung Tư Mã Bạch Hồng.
Hứa Ứng đứng trong sân, bảy đại cao thủ bao vây y, ai nấy sắc mặt nghiêm nghị.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, bát đại Tiên Vương đã mất mạng, thảm khốc hơn nữa là Nam Đẩu Lục Ti bị diệt sạch, không ai sống sót!
Đây chính là đạo cao một thước, công cao gấp mười!
Đạo hạnh của Hứa Ứng hiện giờ quá cao, cảnh giới nguyên bản của y lại khá thấp, tu vi không theo kịp, không cách nào phát huy được đạo hạnh của bản thân. Còn bây giờ Hỉ Duyệt cho y tứ đại cảnh giới, khiến cửu đại cảnh giới của y tề tụ, tăng cường cho y tới nghiêng trời lệch đất!
Lúc trước y chỉ là luyện, không cách nào vận dụng ra tay, còn bây giờ y đã đạt tới Phi Thăng kỳ, tiến vào Ngọc Kinh thành thành tiên!
Nhân Tiên!
Tất cả các loại lĩnh ngộ Tiên đạo đều có thể vận dụng!
Đạo hạnh của y đã sớm vượt qua kiếp đầu, lên tới Thiên Quân.
Đạo hạnh cấp bậc Thiên Quân gia trì, khiến y nhìn thần thông, pháp bảo trấn cung của đám Tiên Vương này là rõ như lòng bàn tay, Tiên đạo của bọn họ cũng rõ mồn một, thần thông của bọn họ không có chút bí mật nào đáng nói.
Khóe mắt Tư Mã Bạch Hồng giật giật, bây giờ trốn về Tiên Đình cũng không kịp, chúng tiên Khai Dương thiên cung gia trì, khiến tu vi của hắn không ngừng tăng cường. Với chiến lực Tiên Quân của hắn, trận này vẫn có thể đánh được.
“Cho dù là người đứng đầu Đẩu Bộ Tam Chân, đạo hạnh cao hơn ta, cũng không cao hơn bao nhiêu!”
Nguyên thần vạn trượng sừng sững sau lưng Tư Mã Bạch Hồng, ôm lấy cây đàn, chuẩn bị tấu nhạc.
“Bắc Đẩu Thất Nguyên ta tề danh cùng Trung Đấu Tam Chân, đạo hạnh của ta không hề kém ngươi!”
Hắn lao tới, tiếng đàn bộc phát!
Bạch Tiêu cung chủ Hách Giang Phong, Cao Nguyên cung chủ Lâm Thủ Quân, Hoàng Linh cung chủ Vân Vạn Lý, Lăng Diên cung chủ Triệu Tuế, Khai Thiên cung chủ Lý Tử Thụ, Đại Minh cung chủ Thái Hiểu Huy, ai nấy xoay người bay lên không trung, lao tới trời cao.
“Khai Dương cung chủ, người không vì mình, trời tru đất diệt!”
Giọng nói của Lâm Thủ Quân vang lên: “Đạo hạnh của chúng ta kém quá xa, không tới chịu chết đâu!”
Tư Mã Bạch Hồng tâm thần đại loạn, không ngờ sáu vị cung chủ này không tới hợp lực với hắn mà quay đầu bỏ chạy, đúng là nằm ngoài dự liệu của hắn.
Hắn muốn bứt ra, nhưng đã không kịp.