Cũng may Vi Tự gào vỡ ý chí còn sót lại trong bộ hài cốt Thần Long kia, thì cưỡi lên lưng một đầu Thần Long khác, đánh cho bộ hài cốt Thần Long kia từ trên trời rơi xuống mặt đất, lún vào trong lòng đất.
Hắn nhấc thi cốt của nhị long lên, phát động công pháp, hấp thu hết sức mạnh còn sót lại trong hài cốt Thần Long. Sau đó, hài cốt Thần Long tan rã, tung bay ở trên không trung, bay múa xung quanh hắn, hung khí, long khí nhao nhao tuôn ra từ trong hài cốt, rơi vào trong cơ thể Vi Tự.
Đột nhiên, tất cả xương cốt đùng đùng nổ tung, hóa thành bột mịn, tất cả năng lượng tích chứa trong đó đều bị Vi Tự thôn phệ không còn một mảnh.
"Không hổ là tồn tại hung ác nhất khi Tiên giới vừa thành lập!" đám người Trần Triều Sinh thấy mà hãi hùng khiếp vía.
Vi Tự nuốt tinh khí còn sót tlại trong hai bộ hài cốt Thần Long xong, thân hình đột nhiên lóe lên, đi tới trước mặt bọn họ, vươn tay bắt lây hài cốt Thần Long đang chiến đấu với họ, nắm lấy xương cổ của nó.
Bộ hài cốt Thần Long kia chiến lực kinh người, khớp xương có lợi trảo vươn ra, chế trụ cơ bắp của Vi Tự, móng vuốt cắm vào trong máu thịt của hắn thật sâu, quay xung quanh hắn mấy vòng.
Nhưng mà nó phản kháng chỉ phí công mà thôi, không bao lâu sau, bộ xương rồng này cũng bị Vi Tự hấp thu hết thảy tinh khí, hoàn toàn vỡ nát.
Vi Tự siết chặt nắm tay, xương gáy Thần Long trong lòng bàn tay đùng đùng nổ tung, tu vi thực lực của hắn lại tăng vọt, khí thế càng ngày càng mạnh, cực kì khủng bố, đứng tại trước mặt đám người Trần Triều Sinh, giống như một vòng xoáy hung khí khổng lồ!
Vi Tự nuốt ba bộ xương Thần Long xong, hung quang trong mắt bắn ra bốn phía, ánh mắt rơi vào trên người mấy người Liễu Như Ý dung mạo đẹp đẽ dáng người uyển chuyển.
Trong mắt của hắn không có bất kỳ dục vọng nam nữ gì, nhìn những tiên tử này không khác gì nhìn một đống hài cốt, chỉ là muố thôn phệ luôn cả bọn họ để khôi phục tu vi mà thôi.
Liễu Như Ý giật mình, vội vàng bảo vệ trước người những nữ tử kia, nói: "Bọn ta là Cửu Cung Đạo Quân môn hạ, bái kiến Vi Thiên Tôn! Cửu Cung Đạo Quân vô cùng khâm phục Vi Thiên Tôn, lúc nhắc tới các còn nói Vi Thiên Tôn trọng tình trọng nghĩa, là hào kiệt hiếm có!"
Năm đó Vi Tự phụ trách thảo phạt dư nghiệt Tổ Đình, được phong làm Thiên Tôn, địa vị cao hơn cả Bình Nam Thiên Quân.
Vi Tự nghe cô nhắc tới chuyện cũ, hung khí trong mắt thoáng hạ xuống, đúng lúc này, đám người Hứa Ứng đi ra khỏi Đại La đạo tràng, hung quang trong mắt Vi Tự tán đi, nói với Tổ Long: "Sư chất, chúng ta đi."
Tổ Long Triệu Chính đi tới bên cạnh hắn, quay đầu nhìn đám người Hứa Ứng một cái, theo hắn rời đi.
Hứa Ứng mặt trầm như nước, sắc mặt cũng không dễ nhìn, vừa rồi Tổ Long công phu sư tử ngoạm, dùng một tòa Phương Trượng tiên sơn nho nhỏ, bắt chẹt rất nhiều bảo bối của y.
Đống bảo vật mà y phải vất vả ngược xuôi, cướp bóc khắp Chư Thiên Vạn Giới bấy lâu nay đều bị Tổ Long cướp đi hết!
Tảng đá nhỏ xíu đó đã tốn hơn một nửa tài phú của y!
"Ta phải cố gắng hơn một chút, mới có thể kiếm lại được từ Long Đình này. Có điều cũng may, Phương Trượng tiên sơn cuối cùng cũng đến tay! Động uyên Doanh Châu có thể đào tạo ra cảnh giới Thiên Quân, cuối cùng có thể khôi phục như lúc ban đầu rồi!"
Sau khi Tổ Long và Vi Tự rời đi, chủ nhân Nê Hoàn cung Hình Đạo Viễn cũng nhẹ nhàng gật đầu với Hứa Ứng một cái, lách mình đi xa, không ở lại lâu.
Long Đình cực kỳ hung hiểm, cho dù là loại tồn tại như Hứa Ứng, Trần Triều Sinh cũng cảm giác được thực lực mình không đủ, chỉ riêng mấy bộ xương rồng thủ vệ đã khiến bọn họ khó mà chống lại, bên trong chỉ sợ sẽ có nhiều nguy hiểm hơn. Nhạn Không Thành có Trần Triều Sinh bảo hộ, Tổ Long Triệu Chính có Vi Tự hộ pháp, Chu Thiên Tử cũng có cả dàn mỹ nữ hộ pháp, duy chỉ có Hình Đạo Viễn là lẻ loi một mình, không có ai bảo hộ.
Nhưng người khổng lồ này lại không có ý muốn đi cùng người khác, xuất quỷ nhập thần, chẳng mấy chốc đã biến mất không còn tăm tích.
"Hứa đạo hữu, Long Đình hiểm ác, dù là hai ta cũng là một cây làm chẳng nên non, chi bằng liên thủ đi."
Liễu Như Ý ân cần mời mọc, cười nói, "Đóa tường vân này của thiếp thân chính là bảo vật do Đại La Tiên nhân luyện chế mà thành, nếu đạo hữu không chê, hai ta có thể đi cùng với nhau. Chỗ bọn ta nhiều tỷ muội, muốn nhờ Hứa đạo hữu chiếu cố nhiều hơn!"
Hứa Ứng nhìn các tiên tử như hoa như ngọc trên tường vân, cười lớn nói: "Đa tạ ý tốt của tiên tử, ta độc lai độc vãng đã quen rồi, không nên quấy rầy các ngươi thì hơn."