Hứa Ứng đi vào trong bảo điện, quan sát một lượt, trong điện chỉ còn gạch đá vụn, đỉnh đầu man mát, ngẩng đầu lên thì thấy ngay cả nóc điện cũng bị có một nửa bị xốc lên.
Chỗ nên có tượng thần, giờ còn chẳng thấy dấu vết gì.
“Đáng lẽ nơi này phải có ba bức tượng thần, có lẽ ứng với Tam Thanh. Không biết Tam Thanh này là ba Ma thần nào? Hay là ba loại Ma đạo?”
Hứa Ứng quan sát một lượt, không phát hiện ra thứ gì hữu dụng, lại tới kiểm tra đám người Hồ Trác Quân thì thấy bọn họ vẫn đang hôn mê bất tỉnh.
Y kiên nhẫn chờ đợi, hạ giọng nói: “Rõ ràng nơi này chỉ là một đạo quán bình thường, vì sao lại gọi là vùng đất Đạo Khải? Có lẽ khi nơi này còn chưa bị phá hủy, ba bức tượng Ma thần đặt ở nơi này hấp thu hương hỏa Ma Vực. Chắc chắn có rất nhiều lão ma đầu tới đây thăm viếng.
Tưởng tượng lại cảnh tượng quần ma cúi lạy tam đại Ma thần, cũng thấy hùng tráng.
Hứa Ứng trở lại Tam Thanh điện nhưng vẫn không phát hiện ra thứ gì, dứt khoát ngồi xuống trong điện, thầm nghĩ: “Đã gọi là vùng đất Đạo Khải thì chắc chắn có chỗ đặc biệt. Ta tới Ma Vực là để lĩnh ngộ Ma đạo, nếu không nhìn ra cái gì, thế thì cảm ứng thử xem, không khéo lại có thành quả.”
Nơi y ngồi xuống rõ ràng là chỗ của một bức tượng thần, nhưng tượng thần đã bị người ta đạp đổ phá nát, không còn tồn tại.
Hứa Ứng tĩnh tâm ngồi ngay ngắn xuống, nói lại cũng lạ, ngồi ở đây đột nhiên y cảm thấy cảm ứng thiên địa tự nhiên nhạy cảm hơn nhiều, tâm cảnh cũng càng gần với đại đạo.
“Chẳng trách gọi là vùng đất Đạo Khải. Nhưng chỉ dựa vào điểm này thôi mà trở thành thánh địa Ma Vực, đúng là không thể nói nổi.”
Hứa Ứng phát tán thần thức, thử giao cảm của thiên địa đại đạo Ma Vực.
Thần thức của y vừa trải rộng, đột nhiên một tiếng vang lớn cất lên, đạo âm ngũ âm thập nhị luật vang vọng, một cái chiêng đồng xanh khổng lồ xuất hiện trong biển thần thức của y, trấn áp thần thức của y!
Hứa Ứng vừa sợ vừa giận: “Là tiên khí mà Thiên thần lưu lại? Sao lúc ta lĩnh ngộ thiên địa đại đạo nó lại xuất hiện trong thức hải của ta?”
Y mới nghĩ đến đây, đột nhiên tiên khí thứ hai xuất hiện, là một tiên đỉnh, không hề nhỏ hơn cái chiêng đồng xanh kia, tràn ngập tiên uy!
Biển thần thức của y chấn động kịch liệt, thần thức như khói bụi. Nương theo nhịp dao động của khói bụi này, những tiên khí khác dồn dập xuất hiện, uy thế Thiên đạo lan tràn, trấn áp thần thức của y tới mức không thể động đậy!
Đạo quan, tổng cộng một ngàn ba trăm món tiên khí giấu trong núi rừng, hoặc hóa thành núi cao, hoặc lặn dưới nước, ẩn giấu tung tích.
Hứa Ứng vận dụng thần thức cảm ngộ thiên địa đại đạo của vùng đất Đạo Khải. Một ngàn ba trăm tiên khí vốn do Thiên thần lưu lại trấn áp thiên địa, vì vậy thần thức của y vừa trải ra, bọn chúng trấn áp luôn cả y!
Hứa Ứng kinh ngạc vạn phần, thần thức khó mà chuyển động: “Khốn... khốn kiếp! Đúng là khốn kiếp! Đám tiên khí này đúng là mù mắt, ta là đồng bọn với chúng mà chúng cũng không nhận ra...”
Lúc này bên ngoài lại vang lên tiếng hét dài: “Sở Thiên Đô, còn nhớ Lý Bình Sinh ta không? Trận chiến ở Ma Vực Tham Đạo đài thất bại, Lý mỗ đã rút kinh nghiệm xương máu, tập trung tu luyện tiên pháp sư môn. Tới giờ cuối cùng Ngũ Tuyệt Lăng Thiên công đã có thành tựu! Hôm nay lại tới lĩnh giáo!”
“Lĩnh giáo cái con mẹ nhà ngươi!”
Hứa Ứng thiếu chút nữa chửi đổng lên, bây giờ thần thức của y đang bị một ngàn ba trăm tiên khí trấn áp, hoàn toàn không thể động đậy, cũng không thể thu lại. Lý Bình Sinh kia mà giết tới, chẳng phải mình sẽ mất mạng ở đây?
“Đợi đã, ta đâu phải Sở Thiên Đô, ta sợ cái gì... Nhưng lũ khốn nạn kia cứ nói ta là Sở Thiên Đô!”
Hứa Ứng tức giận tới mức cánh tay run rẩy nhưng không có tác dụng gì. Y tập trung suy tư xem phải làm sao để phá giải tình thế này. Lý Bình Sinh cách nơi này rất xa, muốn chạy tới nơi cũng phải mất một lúc. Trong thời gian này chỉ cần thoát khỏi trấn áp của một ngàn ba trăm tiên khí, y vẫn còn cơ hội!
Y nhất định phải tự cứu mình trong thời gian ngắn ngủi này!
“Lũ tiên khí khốn kiếp này vô duyên vô cớ trấn áp ta, không để ý thấy ta tu luyện Thiên đạo của Chư Thiên Vạn Giới à?’
Y cảm ứng chiêng đồng đầu tiên, định tìm kiếm sơ hở của chiêng đồng. Không ngờ y vừa ổn định tâm cảnh là lập tức phát hiện ra chiêng đồng có vấn đề.
Trên chiêng đồng có rất nhiều phù văn tiên đạo, cực kỳ phức tạp. Trong thời gian ngắn hoàn toàn không thể lĩnh ngộ huyền ảo của những phù văn tiên đạo này rồi phá giải Tiên đạo ẩn chứa trong đó!
Nhưng trên chiêng đồng này có vài phù văn tiên đạo mà y quen thuộc.
“Linh! Ngữ! Hữu! Ngữ!’
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑