Hứa Ứng gật nhẹ đầu nói: “Ta cũng biết hắn hận ta.’
Huyền Nhai Tử xoay người sang chỗ khác, cười nói: “Ta còn có việc, không thể phụng bồi.”
Hứa Ứng nói: “Đạo hữu xin cứ tự nhiên.’
Huyền Nhai Tử hóa thành luồng sáng xanh, vội vàng rời khỏi, hạ xuống Tiên Thiên Tử Kim điện của Bích Du tông, nhìn trái nhìn phải, hai tay vẫn còn run rẩy.
Hắn vẫn run rẩy như vậy, một tay lấy ra một người rơm, một tay lấy ra châm bạc, chỉ thấy trên người rơm có cột mảnh vải, viết hai chữ Hứa Ứng.
“Đâm chết ngươi, đâm chết ngươi! Ai bảo ngươi vứt bỏ chúng ta, phi thăng Tiên giới cầu phú quý, đâm chết tên tiểu nhân nhà ngươi!”
Một lúc lâu sau Huyền Nhai Tử mới ổn định đạo tâm, vẻ mặt tươi cười ra khỏi Tử Kim điện, khôi phục dáng dấp thong dong hòa nhã lúc trước.
“Huyền Nhai Tử độ lượng như vậy, thật khiến người ta khâm phục.’
Hứa Ứng đưa mắt nhìn Huyền Nhai Tử đi xa, tiếp tục rảo bước quanh Bích Du tông, bất tri bất giác đi tới trước một vách đá, rất nhiều đệ tử Bích Du tông đang quan sát bên dưới vách đá, chắc là luyện công.
Hứa Ứng đi qua bên cạnh, đột nhiên một đệ tử Bích Du tông mặc áo vàng hô to: “Ta đã ngộ ra Đại La Thần Tiên kiếm pháp!”
“Soạt!”
Những đệ tử Bích Du tông khác cuống quít đứng dậy tách xa khỏi hắn.
Đệ tử áo vàng cười nói: “CÁc ngươi làm cái gì vậy? Ta tìm hiểu được kiếm pháp trên vách đá thật mà!’
“Thúc Viễn, ngươi đứng yên đấy đừng di chuyển, cũng đừng phát động kiếm pháp.’
Một đệ tử có vẻ lão luyện giơ tay ra, vừa từ từ tới gần vừa trấn an: “Ngươi đừng nghĩ gì cả, cứ đứng đấy. Lục sư đệ, mau đi mời sư phụ.”
Một người vội vàng đi khỏi.
Đệ tử áo vàng nói: “Các ngươi làm vậy là sao? Ta ngộ được kiếm pháp vô thượng thật mà, ta thi triển cho các ngươi xem!’
Đệ tử lão luyện kia vội vàng quát: “Trước đây có vô số người ngộ đạo kiếm pháp trước vách đá, rất nhiều người cũng giống như ngươi, tự cho là mình lĩnh ngộ được kiếm pháp, nhưng ngay khoảnh khắc sau kiếm khí đã bộc phát, nổ tung mà chết! Ngươi đừng làm loạn, đợi sư thúc đến dùng đại pháp lực trấn áp ngươi rồi hẵng sử dụng kiếm pháp, như vậy mới không mất mạng ở đây!”
Bọn họ đang la hét ầm ĩ, Hứa Ứng đi tới quan sát vách đá, lộ vẻ kinh ngạc: “Đây là kiếm pháp của ta, Kiếm Bình Bất Bình!”
Kiếm Bình Bất Bình, chỉ là một kiếm dẹp yên chuyện bất bình trong thiên hạ, là kiếm pháp mà Hứa Ứng kiếp đầu lĩnh ngộ ra!
Cho dù Hứa Ứng học Kiếm Đạo Quy Chân quyết trong Thục Sơn kiếm môn, nhưng Kiếm Đạo Quy Chân kiếm pháp cũng không bằng kiếm pháp của chính y.
Hứa Ứng quan sát kiếm quyết trên vách đá, so với đạo tượng kiếm đạo trong khu vực Hi Di của mình, kiếm quyết trên vách đá có vẻ đơn sơ hơn rất nhiều. Có lẽ kiếp đầu tiên tới đây ngộ được kiếm pháp, sau này phi thăng lên Tiên giới mới dần dần hoàn thiện.
Nhưng Hứa Ứng chỉ nhớ được đạo tượng kiếm pháp kiếp đầu chứ không nhớ được kiếm quyết.
Bây giờ đứng dưới vách đá dựng đứng này, quan sát kiếm quyết trên đó, y lập tức lĩnh ngộ càng sâu hơn về đạo tượng kiếm pháp kiếp đầu. Đột nhiên Hứa Ứng nhanh chóng lùi lại vài bước, nhìn về phía vách núi: “Quả nhiên.”
Phía sau vách núi là thanh tàn kiếm Tru Tiên đang dựng đứng ở đằng xa, giữa những áng mây, toát lên màu xám trắng.
Kiếm Bình Bất Bình của y thật ra là đứng ở vị trí này lĩnh ngộ thần thông từ tàn kiếm Tru Tiên.
Tu sĩ bình thường hoàn toàn không thể lĩnh ngộ tàn kiếm Tru Tiên, vì ánh mắt nhìn vào thân kiếm thôi cũng bị kiếm ý gây thương tích. Quan sát kiếm ý sẽ tự thương thân, nếu tồn tưởng kiếm ý sẽ hóa thành kiếm khí cắt đứt chính mình!
Nếu ngưng tụ thành đạo tượng, tâm niệm máy động là chém tan bản thân!
Hơn nữa không ai có thể tồn tưởng kiếm này hóa thành đạo tượng, vì trên con đường này tu sĩ sẽ tử vong ngàn vạn lần!
Nhưng Hứa Ứng có động thiên na tổ, hoạt tính thân thể đạt tới mức độ bất diệt, có thể không ngừng chữa trị bản thân!
Y có thể tu luyện được đạo tượng Tru Tiên, hóa thành thần thông của mình.
Đúng lúc này, đệ tử áo vàng kia hô: “Kiếm ý tuyệt thế của ta đang dâng trào, ta sắp không kiềm chế được rồi!”
Hắn mới nói xong câu này, đột nhiên kiếm ý tuyệt thế phóng lên tận trời, một thanh tiên kiếm treo ngược xuất hiện trên đỉnh đầu mọi người.
Dưới kiếm này vạn đạo tuyệt diệt, chư tiên không còn, mọi người cảm thấy nguyên thần, xương thịt đều bị kiếm quang làm tan rã!
“Thúc Viễn, ngươi luyện thành thật rồi!’
Đám đệ tử Bích Du tông run rẩy dưới kiếm khí, ra sức chống cự sát ý do kiếm khí vô thượng mang tới, nhưng hoàn toàn không ngăn nổi. Tinh thần và ý chí của bọn họ cũng như tan rã trong sát ý!
Đệ tử lão luyện kia gắng sức chịu đựng, kêu lên: “Thúc Viễn, ngươi có thể thu kiếm khí được rồi, chúng ta tin ngươi!’