Hắn vừa mới nói tới đây, đã thấy Hứa Ứng gặp không chút trở ngại nào, đi tới bên cạnh khối Thái Nhất đạo khí kia. Không ngờ Thái Nhất đạo khí lại chủ động chảy vào trong cơ thể Hứa Ứng!
Trác Đạo Thuần trợn mắt há hốc mồm, đứng ngây ra tại chỗ khó mà tin nổi.
Hứa Ứng dương dương đắc ý, quay đầu lại cười nói: "Thật không ngờ đấy, Trác sư huynh, Thái Nhất bảo địa này là cơ duyên của ta! Thái Nhất đại đạo đang cảm triệu hoán ta, kêu gọi ta đến đây, ta cũng là người có khí vận gia thân!"
"Sao ngươi lại có khí vận của người Thiên Cảnh? Rõ ràng ngươi là người của Tam giới..."
Tâm thần Trác Đạo Thuần chấn động, đột nhiên tỉnh ngộ, la lên thất thanh: "Hứa Ứng, ngươi không phải người của Tam giới, ngươi cũng là người Thiên Cảnh! Chúng ta là đồng tộc!"
Hứa Ứng lắc đầu bật cười: "Ta là người Tam giới chính hiệu, ngươi không nên đoán lung tung."
Trác Đạo Thuần vẫn khó có thể tin được: "Không thể nào! Nếu ngươi không phải người Thiên Cảnh, làm sao có thể lại có khí vận của Thiên Cảnh trong đại đạo triều tịch, đạt được đại đạo và bảo vật của Thiên Cảnh?"
Hứa Ứng đối với việc này cũng hoàn toàn không biết gì cả, đưa tay lên xuất kiếm, cắt xuống non nửa một đạo Thái Nhất đạo khí kia rồi đẩy một cái, luồng đạo khí kia bay đến trước mặt Trác Đạo Thuần.
Trác Đạo Thuần hơi ngẩn ra, lấy làm khó hiểu.
"Tặng cho ngươi đấy."
Hứa Ứng cười đáp: "Ta không phải người Thiên Cảnh các ngươi, cướp đạo khí của các ngươi, ta cũng thẹn với đạo tâm, tặng ngươi một nửa, ta có thể yên tâm thoải mái."
Trác Đạo Thuần rất không muốn nhận lấy khối đạo khí này, khiến hắn cảm thấy thấy hổ thẹn trong lòng, nhưng một Thái Nhất đạo khí cực kỳ quan trọng, nếu không có đạo khí này, rất khó có được truyền thừa chân chính.
Trác Đạo Thuần đắn đo một phen, nhận lấy luồng Thái Nhất đạo khínày, nói: "Ngươi tặng đạo khí này cho ta, lĩnh ngộ của ngươi với Thái Nhất đại đạo sẽ có chỗ không trọn vẹn."
"Không sao."
Hứa Ứng mỉm cười, đột nhiên quát lên: "Đi ra đi, chí bảo đại đạo của ta!"
"Ầm ầm!"
Thái Nhất đạo lực nơi đây xoay tròn xao động, một thời không khác xuất hiện, một chiếc đỉnh ba chân chậm rãi hiện lên, càng ngày càng rõ ràng.
Đỉnh này tròn trùng trục, bên trong giấu vạn đạo, chính là chí bảo đại đạo của thời đại Thiên Cảnh, Thái Nhất Vạn Đạo đỉnh!
Bảo vật này vừa xuất hiện, Trác Đạo Thuần lập tức vô sự tự thông, tự lĩnh ngộ được một môn đại đạo chung cực thâm ảo, nói: "Chúc mừng Hứa sư đệ. Đại đạo Thiên Cảnh thức tỉnh nhanh như vậy, chắc chắn có đại sự phát sinh, ta và ngươi tranh chấp, chỉ tiện nghi cho người khác. Cáo từ!"
Hắn không chờ Hứa Ứng đáp lời, lập tức quay người thu hồi Thần Ma Bách Chiến Đồ, phi thân rời đi, biến mất trong bóng tối.
Trong bóng tối, ánh mắt Sinh Tử Đại Đạo Quân chớp động, chậm rãi đi tới từ góc tối, hạ giọng nói: "Thấy rõ rồi. Sau khi cướp được đạo khí càng ngày càng nhiều, khí vận trên người tiểu tử này cũng càng ngày càng đậm, cuối cùng đạt được cơ duyên của Thái Nhất đại đạo. Không cần tiếp tục chờ đợi, tiểu tử này thuộc về ta!"
Hắn đang muốn bắt giữ Hứa Ứng, đột nhiên một luồng khí tức khác trong bóng tối khóa chặt y lại.
Sinh Tử Đại Đạo Quân dừng bước, nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy trong bóng tối, có đạo lực cường đại đến mức có thể sánh vai với hắn bắt đầu khởi động, loáng thoáng có thể nhìn thấy một thân hình cao lớn.
"Hư Hoàng?" Sinh Tử Đại Đạo Quân dò hỏi.
Bóng người cao lớn sừng sững trong bóng tối, không nhúc nhích, nhưng mang tới cho Sinh Tử Đại Đạo Quân cảm giác áp bách càng ngày càng mạnh.
Sinh Tử Đại Đạo Quân hừ một tiếng, từ bỏ Hứa Ứng, đi về phía dáng người cao lớn kia, lạnh nhạt nói: "Hư Hoàng, ngươi tự xưng Đại Đạo Quân, nhưng chẳng qua chỉ là một man di Tam giới nhập cư trái phép mà thôi. Man di như ngươi, ta thấy nhiều lắm rồi."
Hắn đi về phía trước, dáng người cao lớn kia vẫn đứng yên tại chỗ như cũ, nhưng mà bất luận hắn đi về phía trước bao xa, từ đầu đến cuối cách dáng người cao lớn không xa không gần, tựa hồ không rút ngắn khoảng cách.
"Ngươi không khác gì những kẻ nhập cư của vũ trụ khác. Lũ tiện dân các ngươi dùng thủ đoạn ti tiện tiến vào Bỉ Ngạn môn, sống trong mương như chuột, tìm kiếm cơm thừa canh cặn chúng ta đã ăn."
Sinh Tử Đại Đạo Quân không mấy để ý, tiếp tục đi về phía trước, vừa đả kích đạo tâm của Hư Hoàng Đại Đạo Quân: "Các ngươi ở quê hương của mình, ngồi cao chót vót, là người trên người, được gọi là Đạo Tổ, sư tổ, nhưng đến Bỉ Ngạn, các ngươi thậm chí còn không bằng một con chó của Bỉ Ngạn. Các ngươi hoảng sợ không thể tả, trốn đông trốn tây, không có tôn nghiêm, không có tư cách làm người!"
Hư Hoàng Đại Đạo Quân đối diện vẫn đứng ở nơi đó không nhúc nhích, mặc kệ Sinh Tử Đại Đạo Quân nói thế nào cũng không thể lay động mảy may đạo tâm của hắn.