Nhưng tòa Thiên Quan này đã được Bồng Lai Tiên Chủ tế luyện thành pháp bảo, từ hư hóa thực, biến thành thực chất, không cách nào từ thực chuyển hư, biến lại thành cảnh giới trong thân thể Hứa Ứng.
Hứa Ứng thử nghiệm vài lần, mãi vẫn không thể từ thực hóa hư, trong lòng thoáng chút mất mát.
Nhưng quá trình tế luyện Thiên Quan lại diễn ra hết sức thuận lợi, chẳng bao lâu sau đã xóa bỏ dấu ấn của Bồng Lai Tiên Chủ, lưu lại dấu ấn của mình.
Y và tòa Thiên Quan này có mối liên hệ khí huyết, cảm ứng lẫn nhau, như một phần của thân thể.
Nhưng đây chỉ là giao cảm giữa chủ nhân và pháp bảo chứ không thật sự trở thành một phần thân thể.
Hứa Ứng chán nản, nhưng cũng nhanh chóng xốc lại tinh thần, thầm nhủ: “Cảnh giới bị cắt đi có thể luyện lại. Tương lai ta sẽ cường đại hơn cả đời đầu!”
Y tới gặp Thần bà, cáo biệt Thần bà, nói: “Ta phải tới Ma Vực, Bồng Lai xin giao lại cho Thần nữ!”
Thần bà cười nói: “Hứa công tử yên tâm, chắc chắn Bồng Lai sẽ không xảy ra vấn đề gì.”
Hứa Ứng khẽ gật đầu, tới tìm Cô Xạ và Bồng Lai thất tiên, cười nói: “Ta không ở đây, các ngươi có thể tùy tiện tu luyện trong ngọn núi chính này.”
Thất tiên Nhan Vũ reo hò.
Hứa Ứng bay ra khỏi Bồng Lai, lần theo hướng Ma Vực xâm lấn, tìm tới đầu nguồn.
“Vì sao năm xưa ta lại giấu Phương Trượng tiên sơn trong Ma Vực? Bí mật này sẽ nhanh chóng được vạch trần!”
Sau khi Hứa Ứng đi khỏi chưa được bao lâu, một con rắn lớn chở đám người Sở Tương Tương đuổi theo Huyền Vũ Thần Quy. Cô Xạ Tiên Tử phụng lệnh Thần bà tới đón mọi người đi vào.
“Sư tổ...” Lâm các chủ Loạn Tinh Hải reo hò, chạy thẳng về phía Bồng Lai thất tiên.
Bồng Lai thất tiên thấy hắn, vẻ mặt ghét bỏ, Lâm các chủ còn chưa chạy tới nơi đã bị cốc đầu mấy phát.
“Thằng nhóc khốn kiếp, còn chưa tu luyện tới Phi Thăng kỳ mà đã muốn hưởng phúc!”
“Mục tiêu phục hưng Bồng Lai, ngươi thực hiện được chưa?”
“Liệt tổ liệt tông đều đang nhìn ngươi đấy!”
“Có xứng với chúng ta không?”
Thất tiên giáo huấn hắn một chặp, Lâm các chủ vẫn cười hí hửng, thất tiên cũng chẳng làm gì được hắn, đành nói: “Sau chuyện này ngươi về Bồng Lai các, làm vẻ vang tông môn.”
Lâm các chủ nhận lệnh, hết nhìn đông tới nhìn tây nói: “Sư tổ, các sư tổ nói mình có tiên sơn lớn, có cung điện lớn trong tiên cảnh, ở đâu vậy?”
Thất tiên đỏ mặt, quay trái quay phải nói với hắn nhưng từ đầu tới cuối vẫn không nói tiên sơn nào là của bọn họ.
Cô Xạ Tiên Tử dẫn bọn họ lên núi, tiện tay chỉ về phía tòa tiên sơn nhỏ của Bồng Lai các, nói: “Chỗ kia kìa.”
Lâm các chủ nhìn theo, chỉ thấy một tòa tiên sơn cỡ ba thước vuông, trong lòng nghi hoặc nhìn sang thất tiên. Thất tiên lao nhao nổi giận nói:
“Cô Xạ, nhân quả này lớn lắm đấy!”
“Con mụ chỉ được cái mã ngoài, tâm địa đen tối!”
“Cả đời này ngươi đừng hòng trở thành phu nhân sư tổ!’
“Chư vị, ta cảm thấy Cô Xạ Tiên Tử còn cứu được, trở thành phu nhân sư tổ...”
“Sư tổ im miệng đi!’
Nhan Vũ sư tổ bị mắng mỏ một hồi. Sở Tương Tương, Ngoan Thất và quả chuông không tìm được Hứa Ứng, hỏi thăm mới biết Hứa Ứng vừa đi khỏi, đang lên đường tới Ma Vực.
Cô Xạ Tiên Tử nói: “Hứa công tử có lưu lại Hoa Biểu Thiên Trụ, trên đó có ba ngàn phù văn Thiên đạo, rất có tác dụng với người tu hành như các ngươi.”
Ngoan Thất hai mắt bừng sáng, vội vàng nói: “Để ta... lĩnh ngộ!’
Quả chuông cũng cuống quít bay ra, la hét ầm ĩ phải tới lĩnh ngộ. Cỏ mộ phần âm thầm chạy khỏi đỉnh đầu Ngoan Thất, bồng bềnh bay tới Bạch Ngọc cung, chỉ thấy trong cung có rất nhiều tiên thảo hình người đang tu luyện. Tiên thảo màu tím bay tới, cắm rễ vào một gốc tiên thảo.
Tiên thảo kia ngơ ngác, lập tức nhổ gốc lên, tóm lấy sáu cái lá trên đầu tiên thảo màu tím đánh đập.
Tiên thảo màu tím vừa sợ vừa giận, lên gối vào chỗ rễ nối với thân của tiên thảo màu tím. Đám tiên thảo khác thấy vậy dồn dập lao tới, vây lấy nó đánh đập một trận.
Trên Bồng Lai tiên sơn còn có những cung điện khác như Di Đà tự, cũng có rất nhiều tiên thảo đang hấp thu tiên linh khí từ Tiên giới rủ xuống, nghe nói cỏ mộ phần không tuân theo quy củ, ai nấy dồn dập chạy tới vây quét.
Trong lúc nhất thời, Bồng Lai tiên cảnh bỗng chìm vào hỗn loạn, tiên thảo tiên dược giết tới long trời lở đất.
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Lúc này Hứa Ứng đã đi sâu vào đại thế giới Nguyên Sơ, chỉ thấy Ma Vực xâm lấn, khiến thế giới này ô nhiễm tới mức không tìm được chút Thiên đạo nào.
Sinh vật ở nơi này đã hoàn toàn biến thành sinh vật Ma đạo, động thực vật đều trở nên quỷ dị.
“Nơi này có thôn trang! Còn có người!”
Hứa Ứng dừng bước, nhìn về phía một thôn xóm phía trước, trong lòng cực kỳ kinh ngạc.
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑