Chó mực đi đầu một bước, mở ra một đầu thông đạo, nhanh chóng chui xuống mặt đất. Quả Chuông và Tiểu Thiên Tôn theo sát phía sau, Hứa Ứng thì đứng trên một đoàn vân khí, theo sát bọn họ.
Thông đạo này đi thẳng tới lòng đất, hạch tâm của lò bát quái luyện đan.
Tiểu Thiên Tôn theo Chó mực đi vào thông đạo này, chỉ thấy từng đầu đạo liên thô to đan xen với nhau, nơi này thế mà không có hỏa diễm, chỉ có đạo liên bốn phương thông suốt và một mảnh không gian rộng lớn.
Nơi này tự thành một giới, đạo liên xen kẽ giao thoa, khóa một bóng người cao to lại.
Bên dưới thân ảnh kia thế mà còn có một cái lò dan, kích thước ước chừng hơn mười mẫu, trên vách lò có tám cái lỗ gió, đối ứng với Bát Quái.
Có điều lò đan này cũng không phải là lò đan chân chính, hữu hình vô chất, là linh hồn của lò bát quái luyện đan, lấy lô hỏa dung luyện người bị khóa lại kia.
Xiềng xích từ tám lỗ gió xuyên qua, treo người kia ở trong lò.
"Người trong lò kia, chính là nửa bước Chí Tôn Vi Tự!"
Tiểu Thiên Tôn nhìn về phía Vi Tự, đột nhiên, Vi Tự bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía hắn trong màn lửa cháy hừng hực, lúc này Tiểu Thiên Tôn lập tức cảm thấy mình giống như bị một tuyệt thế hung thú để mắt tới, thân thể lâm vào trạng thái cứng ngắc trong một tích tắc!
Tiểu Thiên Tôn giật mình, Vi Tự không giống như bọn họ tưởng tượng, hắn bị linh hồn của lò bát quái luyện đan dung luyện mấy chục vạn năm cũng không hề suy yếu đến mức không chịu nổi, ngược lại vẫn có được chiến lực kinh thiên động địa như cũ!
Tiểu Thiên Tôn trải qua chém giết, mấy năm gần đây, bởi vì vá trời thành công, tu vi thực lực tăng lên nhiều, lần này tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, thực lực tiến bộ thần tốc. Nhưng hắn lại bị một ánh mắt của Vi Tự chấn nhiếp, có thể nghĩ thực lực của Vi Tự cao tới cỡ nào!
"Nhị Lang Chân Quân trong trạng thái sắp chết, còn có thể trấn áp tồn tại hung ác như vậy?" Trong lòng hắn thầm nghĩ.
Đột nhiên, vùng thiên địa này vỡ ra, hỏa diễm cuồn cuộn như dung nham chảy vào bên trong mảnh thời không kỳ dị này!
Chung Nghi Đế Quân, Trần Triều Sinh cùng Trường Sinh Đế đi tới, phía sau đi theo vài tôn Tiên Quân, Trần Triều Sinh mỉm cười đầy mặt, Trường Sinh Đế lại có vẻ khí huyết không đủ, hẳn là bị Nhị Lang Chân Quân đánh bị thương.
Tiểu Thiên Tôn trong lòng trầm xuống, lấy thực lực của Trần Triều Sinh và Chung Nghi Đế Quân, không cách nào tạo thành tổn hại đối với tiên mộ, nhưng tiên mộ lại xuất hiện vết rách, hẳn là Trường Sinh Đế tự mình ra tay.
Trường Sinh Đế hẳn là đã phát hiện người đả thương hắn không phải Nhị Lang Chân Quân, mà là Ngộ Không đạo nhân, Ngộ Không đạo nhân rời đi, hắn lập tức quay về tiên mộ, cưỡng ép công phá tòa tiên mộ này hòng cứu Vi Tự ra.
Tiểu Thiên Tôn thầm hô một tiếng không ổn, Trường Sinh Đế dù là bị thương rất nặng, cũng vẫn là một vị Đại La Kim Tiên, có được vô địch chiến lực, bọn họ căn bản không phải đối thủ.
Nhưng đúng vào lúc này, chó mực thét dài một tiếng, nhào về phía đám người Trường Sinh Đế.
Trường Sinh Đế làm như không thấy, hai chỉ bóp nhẹ, một đóa hoa mai xuất hiện, hoa mai xoay tròn, bay lên, bắn về phía Vi Tự đang bị trấn áp trong lô hồn.
Một cánh hoa nhẹ nhàng chấn động, bắn ra từ hoa mai, bay về phía chó mực.
Chó mực nổi giận gầm lên một tiếng, vừa lao nhanh vừa đột nhiên hiện ra chân thân, hóa thành quái vật khổng lồ to lớn dài đến vạn dặm, có thể thôn nhật nguyệt sơn hà, mở cái miệng rộng ngay cả không gian đều hướng trong miệng hắn rơi xuống!
Hắn là Thái Cổ dị thú trong Yêu tộc, trời sinh thần thánh, lại luyện thành Thiên Quân, thân thể cửu chuyển, thân chiến lực này đến cả Thiên Quân bình thường cũng không phải đối thủ!
Nhưng mà cánh hoa bay tới kia lại càng lúc càng lớn, lại còn khổng lồ hơn cả chân thân của hắn, vèo một tiếng đã khóa Chó mực lại, ngã xuống từ không trung.
Đây cũng là đạo hoa Đại La Kim Tiên, chỉ một mảnh đã bắt được Thiên Quân Yêu tộc như Hao Thiên Khuyển.
Tiểu Thiên Tôn trong lòng giật mình, vội vàng xông lên phía trước muốn cứu Hao Thiên Khuyển, nhưng đúng lúc này, chỉ thấy đóa hoa mai kia xoay tròn bay qua, cắt qua từng gốc đạo liên thô to.
Đạo liên nhao nhao đứt gãy.
Tiểu Thiên Tôn cảm giác trong lòng nặng nề, trước tiên phải cứu Hao Thiên Khuyển, nhưng mà hắn còn chưa đi tới bên cạnh Hao Thiên Khuyển thì đã thấy một cánh hoa bay về phía mình.
Cánh hoa kia càng lúc càng lớn, che khuất tầm mắt của hắn, Tiểu Thiên Tôn ra sức nện lên xung quanh, nhưng bất kỳ thần thông rơi vào trên vách cánh hoa kia đều mất đi hiệu lực, không có bất kỳ uy lực gì.
"Chênh lệch quá xa..."
Tiểu Thiên Tôn cảm thấy tuyệt vọng, mắt thấy sắp sửa bị cánh hoa kia bắt, đột nhiên trên cánh hoa trước mắt có một mảnh sơn thủy đập vào mi mắt.