Nhưng nằm ngoài dự kiến của Lâu Minh Ngọc chính là Hứa Ứng vẫn chưa tỉnh lại, mà từ Đạo Tràng cảnh tiếp tục tu hành, nhắm thẳng về phía cảnh giới thứ tư của tân Tiên đạo!
Lâu Minh Ngọc nao nao, cảnh giới tiếp theo chính là Đạo Cảnh cảnh, đối ứng với Đại La Kim Tiên.
"Cũng phải. Lúc trước hắn đã luyện thành mười loại đạo cảnh, lúc này đột phá đến Đạo Cảnh cảnh, xem như nước chảy thành sông."
Lâu Minh Ngọc thầm than một tiếng, hâm mộ không thôi.
Nếu Hứa Ứng tiến vào Đạo Cảnh cảnh, tu vi thực lực sẽ vượt qua hắn.
"Tân đạo, đúng là rất có mị lực. Ta cũng tu thành đạo cảnh, nếu như tự chém tu vi, đi theo con đường tân đạo này, cũng có thể như hắn, một đường trôi chảy, hơn hẳn trước kia."
Lâu Minh Ngọc tiếp tục chờ đợi, ước chừng qua gần nửa năm sau, rốt cục Hứa Ứng cũng tu thành mười ba loại đạo cảnh, cũng đã tỉnh lại.
Phía sau y, ngoại trừ động uyên Thái Nhất ra, thế mà còn có một tòa động uyên Thái Nhất khác!
Mặc dù tòa động uyên này không bằng động uyên Thái Nhất chân chính, nhưng cũng không thể coi thường, bên trong không ngừng sinh ra Tiên Linh chi khí, ẩn chứa đạo vận Thái Nhất, thoạt nhìn gần như không khác gì động uyên Thái Nhất thật sự.
Nhưng nếu nhìn kỹ lại thì vẫn có thể nhìn ra điểm khác biệt.
Động uyên Thái Nhất mà Hứa Ứng luyện ra tương đối nông cạn, tiên sơn bên trong cũng không nhiều bằng động uyên Thái Nhất thật sự, hơn hết chính là bên trong không có Bỉ Ngạn.
Mà động uyên Thái Nhất chân chính lại thâm thúy không gì sánh được, tiên sơn đông đảo, quan trọng nhất chính là nơi đó có một đại lục Bỉ Ngạn, bên trên còn có kiến trúc và các loại hình khắc văn tự đạo lý của dị vực.
Lâu Minh Ngọc thấy Hứa Ứng tỉnh lại thì mừng rỡ vô cùng, cười nói: "Hứa Đạo Tổ, có thể truyền đạo hay không?"
Hứa Ứng đang xem thử điểm khác biệt giữa tân đạo và cựu đạo, nghe vậy thì cười nói: "Sao ta lại thành Hứa Đạo Tổ thế này? Chẳng lẽ ngươi cũng gia nhập Thập Toàn Đạo Môn của ta à?"
Lâu Minh Ngọc từng nghe nói tới Thập Toàn Đạo Môn, nghiêm túc nói: "Thập Toàn Đạo Môn chỉ là đạo môn do Thập Phế Thiên Quân Liễu Quán Nhất khai sáng, sao có thể so sánh với Đạo Tổ tân đạo được chứ? Tân đạo mà Hứa Đạo Tổ sáng lập ra, nhất định sẽ đè bẹp cựu đạo và hết thảy những đạo môn khác."
Hứa Ứng bị hắn tâng bốc như thế cũng cảm thấy lâng lâng, cười nói: "Ngươi đừng có nịnh nọt ta. Ngươi muốn học thì ta dạy cho ngươi là được."
Lâu Minh Ngọc mời hắn ngồi lên tòa, mình thì đi ra bên ngoài viện, sửa sang lại quần áo, sau đó đưa mặt về phía cửa viện quỳ lạy, tiếp theo đi vào viện đăng đường thì không quỳ nữa.
Hứa Ứng kinh ngạc vô cùng.
Lâu Minh Ngọc cười nói: "Ta có sư phụ khác, nên không thể bái ngươi làm thầy nữa, nếu không chính là phản bội bản môn. Cho nên chỉ có thể hành nửa lễ bái sư, không tính là đệ tử đăng đường nhập thất của ngươi."
Hứa Ứng thật sự không biết gì nhiều về các thứ lễ tiết này lắm, cười nói: "Hai ta là bằng hữu, ngươi sao có thể bái ta được? Ngươi đứng dậy đi, ta dập đầu lại với ngươi."
Lâu Minh Ngọc biến sắc, vội vàng nói: "Không thể như thế được. Đạo huynh, sau này ngươi gặp được bất kỳ người nào cũng không thể quỳ, bái một cái cũng là xem trọng người ta! Người bình thường không chịu nổi, sẽ tổn thọ mất!"
Hứa Ứng nghi ngờ nói: "Ngay cả cha mẹ cũng không thể bái ư?"
Lâu Minh Ngọc nói: "Có thể bái cha mẹ, bái thiên địa, nhưng không cần bái quân, không cần bái sư. Ngươi là sư tổ tân đạo, trên bối phận thì chỉ có cha mẹ và thiên địa lớn hơn ngươi, những người khác cũng không được, nhiều nhất chỉ có thể xem như ngang hàng thôi."
Hứa Ứng chỉ cảm thấy quá đỗi phiền phức, bèn cười nói: "Đạo của ta còn chưa truyền, lấy đâu ra quy củ nhiều như vậy chứ?"
Thế là Lâu Minh Ngọc tự chém tu vi cảnh giới, đi theo bên cạnh Hứa Ứng, dốc lòng tu luyện tân đạo.
Hứa Ứng trở về Nguyên Thú, gặp một đám người quen cũ như Tiết Doanh An, Thời Vũ Tình, Hùng Thiên Lý, Quách Tiểu Điệp, truyền thụ tân đạo, để bọn họ tự mình lĩnh ngộ tu hành.
Trong số những người quen cũ ở Nguyên Thú, có vài người đã tu luyện tới cảnh giới Tiên Nhân, chưa chắc nguyện ý phế bỏ tu vi tu luyện lại từ đầu, Hứa Ứng cũng không miễn cưỡng, sau khi truyền đạo xong thì trực tiếp rời đi, quay về Tổ Đình.
Tiểu Thiên Tôn và Tiểu Hỉ Tiên cuống quít tới đón, Hứa Ứng gặp được Tiểu Hỉ Tiên thì vô cùng kinh ngạc, thế mới biết từ khi Tiên giới dung nhập với Địa Tiên giới, nữ tử này nhàn rỗi ở nhà, không có kế sinh nhai, cũng không còn nghề nào khác để kiếm sống, đành phải tìm tới dựa vào sư đệ để kiếm ăn.
"Sư phụ, nghe nói đám người Thái Thanh, Ngọc Thanh đạo nhân đang tìm kiếm vị trí của người đấy." Tiểu Thiên Tôn nói.
Hứa Ứng kinh ngạc nói: "Bọn họ tìm ta để làm gì?"
Tiểu Thiên Tôn lắc đầu: "Không biết."