Hứa Ứng suy tư, lúc ở Côn Lôn y đã quan sát vị trí Ngọc Kinh và Thần Kiều, còn quan sát cấu tạo tòa Huyền Quan thứ ba của mình, tuy chưa tu luyện tới Phi Thăng kỳ nhưng thật ra y không xa lạ gì với Phi Thăng kỳ. Căn cứ theo suy đoán luyện khí sĩ vượt qua Thiên Quan phi thăng Ngọc Kinh là thành tiên, nếu Tiên giới là một Bỉ Ngạn khổng lồ, thế thì thân thể bí tàng ứng với Tiên giới sẽ là Ngọc Kinh thành sau Huyền Quan thứ ba!
Khi đó y còn suy đoán, luyện khí sĩ có thể mở một động thiên Tiên giới.
Bây giờ y mở động thiên Tiên giới thật nhưng lại hoàn toàn khác với suy đoán của mình, đây không phải Ngọc Kinh thành sau Huyền Quan thứ ba mà là Tiên giới chân thực!
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, Hứa Ứng phát hiện ra tuy suy đoán của mình có sai lầm nhưng không sai hoàn toàn.
Y có thể cảm giác được tòa động thiên Tiên giới này nối liền tới Ngọc Kinh thành trong khu vực Hi Di!
Y mở động thiên Tiên giới, trông thì như bí tàng Giáng Cung của y nối liền tới Tiên giới nhưng thật ra trong đó có một trạm trung chuyển, chính là Ngọc Kinh thành sau Huyền Quan thứ ba.
Lực lượng từ Tiên giới trải qua Ngọc Kinh thành tinh luyện mới đi vào thân thể y.
“Dao Trì cũng có một động thiên Tiên giới, trên nối với Tiên giới, dưới dẫn tới Côn Lôn. Tây Vương Mẫu nói trong thời kỳ cường thịnh Dao Trì có tổng cộng mười tòa.”
Hứa Ứng nhấp nháy mắt thầm nghĩ: “Mười tòa động thiên này là hình thành tự nhiên hay sau này mới có người tạo ra?”
Nếu là hình thành tự nhiên chứng tỏ Tiên giới và hạ giới vốn tương thông, chỉ riêng Côn Lôn đã có mười con đường đi tới Tiên giới.
Đây không phải phi thăng mà chỉ là có thiên lộ dẫn tới Tiên giới.
Nếu là con người tạo ra, như vậy chứng tỏ trước đây rất lâu đã có người phát hiện ra bao nhiêu Tiên giới, thậm chí ngay cả Tiên giới cũng do con người mở ra?
Nếu suy nghĩ thứ hai là đúng, như vậy thật quá kinh khủng. Vì trên Côn Lôn có Dao Trì, Thần Kiều, Ngọc Kinh thành ứng với thân thể!
Điều này khiến người ta không khỏi liên tưởng, mười động thiên và Dao Trì, Thần Kiều, Ngọc Kinh trên Côn Lôn có phải của một cường giả tu vi cao thâm mạt trắc, sau khi hắn qua đời mới biến thành như vậy?
Trong chuyện này có quá nhiều điều bí ẩn.
Hứa Ứng cố nén nghi ngờ trong lòng, tu luyện như na sư Phù Tang thụ, phát động tổ pháp, mở động thiên tầng hai, tầng ba, mở liền tới tầng năm mới ngừng tu luyện.
Tu vi của y chỉ đến đây, tăng cường động thiên Giáng Cung tới tầng thứ năm chỉ như nước chảy thành sông, nhưng muốn mở tiếp cần tu vi cảnh giới đồng thời tiến bộ.
“Năm xưa ta tới đây lĩnh ngộ di tích Đâu Suất cung, chế tạo một tòa Đâu Suất cung đặt trong Bỉ Ngạn Giáng Cung, tạo phúc cho tu sĩ trong thiên hạ. Có lẽ năm xưa ta phát hiện lĩnh ngộ Ly Hận thiên Thái Thanh cảnh là có thể cảm ứng được Bỉ Ngạn.” Hứa Ứng suy đoán.
Tiếc là khi đó y chưa hợp đạo ở vùng đất Đạo Khải, không thể thu thập dấu ấn Đạo Tổ ở Ly Hận thiên, càng không thể bổ thiên tại Ly Hận thiên, cho nên Hứa Ứng khi đó chỉ chế tạo ra một tòa Đâu Suất cung.
Tuy y tạo phúc cho thiên hạ nhưng không thể phát hiện Tiên giới cũng là Bỉ Ngạn, cũng không thể mở được động thiên Tiên giới.
Thời gian qua bốn mươi tám ngàn năm, cuối cùng y cũng làm được chuyện mà năm đó không thể làm được.
Hứa Ứng bước ra khỏi Thái Thanh điện, chỉ thấy Thái Thanh đạo nhân đã chờ bên ngoài.
Trên trời tiếng sấm vang rền, Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy áng mây trên bầu trời không phải mây đen mà là mây lành tỏa hào quang, linh khí dồi dào, nương theo tiếng sấm nổ nước mưa đổ xuống từ bầu trời, tẩm bổ vạn vật trên mặt đất.
Bất tri bất giác, Ly Hận thiên đã biến đổi hoàn toàn, lúc trước vừa hoang vu vừa chi chít khu vực Tiên đạo dị thường, nguy hiểm không gì sánh được, bây giờ lại tỏa ra sinh cơ bừng bừng!
Hứa Ứng hít một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy không khí trong lành, thấm nhuần phế phủ.
“Lần này Hứa đạo hữu tới Đâu Suất cung lĩnh ngộ, thu hoạch rất nhiều.”
Thái Thanh đạo nhân cười nói: “Tổ Đình đạo môn nhờ ngươi mà lại tỏa ra sức sống, đạo hữu công đức vô lượng.”
Hứa Ứng thỉnh giáo: “Đạo huynh bảo ta tới Đâu Suất cung lĩnh ngộ, có phải đã tính trước được điều này?’
Thái Thanh đạo nhân lắc đầu nói: “Chưa từng. Chẳng qua ta cảm thấy năm xưa Hứa đạo hữu có thu hoạch tại đây, chắc chắn lần này cũng có thu hoạch. Nhưng không ngờ thu hoạch của Hứa đạo hữu lần này lại lớn đến như vậy.”
Hắn cũng không khỏi tán thưởng tạo hóa thần kỳ.
Nếu không phải hắn bảo Hứa Ứng ở lại đây lĩnh ngộ, nếu hắn không đưa Kim Cương trác cho Ngưu Ngoan Thất, nếu Ngưu Ngoan Thất và quả chuông không đi quậy phá, Ly Hận thiên không sinh ra biến cố lớn như vậy, đạo tràng của Đạo Tổ cũng không khôi phục!