Y nhìn về phía tiên thảo tiên dược khắp núi đồi, nói: "Là những cỏ dại này không ngừng sinh sôi nảy nở, không ngừng thay đổi, đấu với trời, đấu với đất, đấu với Thúy Nham, khiến cho mình có thể sống sót, mới có thể khiến Thiên đạo của Thiên Tiên giới có thể sống sót! Còn các hạ, tuy tu vi và đạo pháp của ngươi sâu không lường được, nhưng trước cỗ lực lượng này, vẫn không có ý nghĩa gì."
Y lắc đầu: "Trong trước hạo kiếp ngàn vạn năm trước ngươi không thể đạt tới Bất Hủ. Thế nhưng những cây cỏ dại này lại có thể Bất Hủ. Ngươi tự trách mình, kém xa bọn chúng."
Thân thể lão già long tộc run lên: "Hừ, ta còn không bằng cỏ dại?"
Hứa Ứng nghiêm mặt nói: "Ngươi không những không bằng cỏ dại trong Thiên Tiên giới, mà còn không bằng Địa Tiên giới, nhân tộc và yêu tộc của Nhân Gian giới. Sau khi chúng ta đại tuyệt diệt lại sinh trưởng như cỏ dại, sinh sôi nảy nở, ra khỏi tuyệt diệt, tồn tại đến nay."
Lão già long tộc giận tím mặt, đằng đằng sát khí, ánh mắt vô cùng sắc bén quét về phía y, điềm nhiên nói: "Ta không bằng cỏ dại, ta còn không bằng đám nô lệ nhân tộc và yêu tộc hay sao?"
Hứa Ứng thản nhiên nói: "Ngươi không bằng."
Lão già long tộc giận không kiềm được, định ra tay giết người!
Minh Mạn công chúa vô cùng căng thẳng, lớn tiếng nói: "Ngươi đừng làm loạn, làm tổn thương sư phụ ta, cha ta sẽ đánh chết ngươi!"
Lão già long tộc hung tợn nhìn chằm chằm vào Hứa Ứng, với thực lực của lão, có thể giết chết y chỉ trong một chiêu!
Hứa Ứng đáp: "Thiên Tiên giới có cỏ dại duy trì Thiên đạo bất diệt, phát triển Thiên đạo, khiến Thiên đạo có thể đối kháng với Thúy Nham. Nhân tộc yêu tộc ở Nhân Gian giới cũng như vậy. Các hạ thì sao? Các hạ đã làm gì?"
Lão già long tộc cụt hứng, sát khí biến mất.
Hứa Ứng dụ dỗ từng bước, nói: "Nếu ta là ngươi, ta sẽ đi quan sát những cây cỏ dại này, nghiên cứu ảo diệu sinh tồn của chúng, tìm kiếm bí ẩn khiến chúng nó có thể đối kháng với Thúy Nham."
Lão già long tộc hừ một tiếng, đột nhiên đằng đằng sát khí, Hứa Ứng cho là lão muốn hạ độc thủ với mình, lão già long tộc lại nói: "Đối thủ của ta, các ngươi mau mau rời đi."
Hứa Ứng hơi ngẩn ra, bỗng nhiên vùng trời xám này nổ tung, sương mù màu xám vô biên vô hạn từ bên trên rớt xuống, trong sương mù màu xám vang lên từng tiếng gào thét nhiếp hồn!
Những nơi khói xám kia đi qua, bầu trời bị ăn mòn, giống như trên hồ nước mục nát lơ lửng các loại bong bóng khí đủ màu và thứ gì đó xanh biếc!
Tiếp đó, đại đạo hóa thành tuyết, dồn dập hạ xuống, tiên thụ khắp núi cũng bị ăn mòn héo úa nhanh chóng!
Bên trong khói xám kia có sinh vật to lớn đang bơi lội, xương khớp quanh người va chạm, vang vọng rầm rầm, rất đáng sợ.
Tiếng gào từ trong khói xám vọng đến cũng cực kỳ khủng khiếp, như là đạo khóc, lại có phần bất đồng.
"Tìm được ngươi rồi!"
Trong sương xám kia đồng thời có mấy âm thanh trầm trọng vang lên: "Lão già ngoan cố, ta tìm ngươi đã lâu, lần này không thể lại thả ngươi đi!"
Sắc mặt Hứa Ứng nghiêm nghị, khí thế tản mát ra trong sương mù xám kia vô cùng kinh khủng, ngang hàng với lão già long tộc kia, rất có thể là một vị Bất Hủ cảnh!
Hứa Ứng vốn đã suy đoán lão già long tộc kia là cường giả Bất Hủ cảnh đến từ thời thái cổ, có thể áp chế y đến nỗi không thể nhúc nhích, chỉ hiểu cũng phải là Bất Hủ cảnh mới có thể làm được.
Không ngờ tới ở đây lại đụng phải một tồn tại khí thế ngang ngửa!
"Chúng ta đi!"
Hứa không nói lời nào, lập tức đưa Minh Mạn vào trong động uyên Võ Đạo của mình, lập tức phi thân đi!
Trên đỉnh đầu y, tất cả đại đạo mục nát nhanh chóng ép xuống phía dưới, muốn biến toàn bộ thế giới Thiên đạo dưới lòng đất này thành tro tàn!
Tốc độ của Hứa Ứng đột nhiên tăng nhiều, trước khi sương mù màu xám vô cùng khủng khiếp kia lan đến, y đã lao ra khỏi thế giới Thiên đạo!
Giọng nói khó hiểu của Minh Mạn vang lên: "Sư phụ man di, sương mù xám kia hình như là đạo pháp của long tộc ta! Thế nhưng, vì sao nó xung đột với đạo pháp của Viễn Tổ..."
Hứa Ứng không kịp trả lời, chỉ nghe phía sau có chấn động thần thông đang lao thẳng về phía này, tốc độ còn nhanh hơn mấy phần so với tốc độ của y!
Hiển nhiên những tồn tại trong sương mù xám kia nhận ra được bọn họ, đã ra tay với bọn họ!
Hứa Ứng đang muốn tránh né, đột nhiên thời không sau lưng ngưng kết, phảng phất hóa thành vật chất ngưng kết, y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy từng mảnh từng mảnh vảy rồng xương rồng to lớn đang chậm rãi xoay tròn trong không trung, cắt tới bên này!
"Có thể vận dụng thần thông thời không ngưng kết, rốt cuộc lão già long tộc này là ai? Hắn thật sự là gia gia của Minh Mạn hay sao? Nhưng nha đầu Minh Mạn kia chẳng biết gì về truyền thừa huyết mạch long tộc, trình độ Táng hóa và đạo pháp Bỉ Ngạn cũng không cao."
Hứa Ứng vừa nghĩ ngợi, vừa phát động đạo tràng Thiên đạo mà mình tìm hiểu được ở Thiên Tiên giới, cắt vào trong tro đạo.