Hứa Ứng cong ngón tay búng ra một cái, Tử Khê vội vàng tế ra một vật nghênh tiếp chiêu này.
Bên tai Hứa Ứng bỗng vang lên tiếng niệm Phật, dị tượng hiện ra ùn ùn trước mặt, như rơi vào biển lửa. Phía trước y, một vị Nộ Hỏa Phật Đà chân đạp hỏa diễm kim liên từ từ dâng lên trong biển lửa!
"Thí chủ, khổ hải vô biên."
Quanh người vị Phật Đà kia quấn đầy xiềng xích, cúi người nhìn bên dưới, Phạn âm vang dội: “Quay đầu là bờ!”
Hứa Ứng cố thủ Thái Nhất quát: “Ngươi là pháp bảo gì mà to gan quấy nhiễu thần thức của ta? Phá cho ta...”
Y quát lớn một tiếng, dốc thần thức đánh tới, Phật Đà và biển lửa trước mặt nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành một bức tượng Phật bằng thép lớn cỡ lòng bàn tay, lạch cạch rơi xuống đất.
Nhưng Tử Khê và sáu động thiên bị y chém rụng đã thừa cơ biến mất!
Sau chỗ Tử Khê vừa đứng có một vũng máu, còn có một mảng da đầu mang theo tóc, chắc là sau ót hắn.
Có thể thấy chỉ vừa rồi của Hứa Ứng đánh ra đúng là tạo thành một cái lỗ lớn cỡ đầu ngón tay trên trán hắn, mang theo phần ót lớn bằng nắm đấm bay ra!
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang bên cạnh hoảng sợ nhìn Hứa Ứng.
Hỏa Long Thượng Nhân nói nhỏ: “Đồ đệ, nhớ cho kỹ, lời hứa của Hứa lão ma không đáng tin.”
Hàn Trạch Khang vội vàng ghi nhớ.
“Như vậy rồi mà Tử Khê vẫn chưa chết! Chắc chắn tiên dược tích tụ trong người thằng nhãi này đã lên tới mức cực kỳ khủng khiếp!”
Hứa Ứng sắc mặt nghiêm nghị, nhặt bức tượng Phật dưới đất lên, bức tượng thép này khá giống Nộ Hỏa Phật Đà mà y vừa thấy.
Tử Khê tế thứ này lên ảnh hưởng tới thần thức của y, kéo y vào ảo ảnh Phật nộ!
Bức tượng Phật bằng thép này trông không có gì đặc biệt, không giống pháp bảo mà như cục sắt hường. Có điều, bên trong nó có một luồng lực lượng kỳ dị lưu chuyển.
Hứa Ứng không thấy có gì lạ, bèn cất bức tượng đi, thầm nghĩ: “Tử Khê tinh thông phật pháp thời cổ đại, thế còn Huyền Không Thần Vương thì sao? Bản lĩnh của Tử Khê là Huyền Không dạy cho.”
Sắc mặt y nghiêm nghị: “Đi thôi! Phải đi cho sớm!”
Y đi tới đi lui, thầm nhủ trong lòng: “Lần này Tử Khê gặt hái cường giả trong Tu Di sơn, chắc là giấu giếm Huyền Không. Hắn thấy được sự cường đại của lục bí từ Sở Thiên Đô cho nên mới nảy sinh ý đồ gặt hái người khác. Mục tiêu của hắn là gặt hái được ta, hắn sẽ không báo chuyện ta là Hứa Ứng cho Huyền Không! Ta vẫn còn thời gian để... luyện hóa Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh!”
Hứa Ứng khôi phục bán tiên.
Chắc chắn Tử Khê sẽ không bỏ qua cơ hội hiếm có này, nhất là vừa rồi bị Hứa Ứng áp đảo, càng khiến hắn nôn nóng muốn thôn tính những người khác để vượt qua Hứa Ứng.
Tu Di sơn náo động, là kết cục đã định.
Mà khoảng thời gian này chính là thời gian cho Hứa Ứng luyện hóa Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh.
Có điều việc luyện hóa Hỗn Thiên đỉnh còn khó khăn hơn y tưởng tượng nhiều.
Y luyện hóa Thiên Quan, Tiên Đạo Dao Trì và Thập Nhị Trọng Lâu đều rất đơn giản, như nước chảy thành sông. Duy chỉ có Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh ẩn chứa quá nhiều khí hương hỏa, khí hương hỏa cực kỳ hỗn tạp, chất chứa tâm niệm của đông đảo chúng sinh.
Tâm niệm này có thể là lời cầu chúc, lời cầu khấn, các loại tâm nguyện, thiện ác thị phi khó bề phân biệt, luyện hóa cực kỳ gian nan.
Hơn nữa trong đỉnh còn lưu dấu một loại lực lượng khác, cực kỳ cường đại và kỳ quái, chắc là dấu ấn phật pháp của Huyền Không, rất khó luyện hóa.
Nhưng dù sao Hỗn Thiên đỉnh cũng là cảnh giới của Hứa Ứng luyện thành pháp bảo, y muốn luyện hóa Hỗn Thiên đỉnh chỉ là vấn đề thời gian.
Tử Khê lau vết máu trên khóe miệng, trong lòng thầm nhủ: “Hứa Ứng đúng là lợi hại, hắn có thể phân thân thành ba ngay trước mặt chính mình, điệu hổ ly sơn, lừa gạt mọi người và sư phụ, cướp đoạt Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh, không hổ là lão ma nhiều năm! Nghe sư phụ nói hắn cũng là lục bí, mà còn là tổ pháp. Nhất định phải gặt hái hắn!”
"Tử Khê!"
Tử Khê trong lòng nghiêm nghị, vội vàng cúi người nói: "Sư phụ."
Huyền Không Thần Vương đi tới, đứng từ xa giơ bàn tay ra, sắc mặt ôn hòa nói: “Vừa rồi ngươi tranh chấp gì với Sở Thiên Đô à?”
Tử Khê vội vàng đi tới lòng bàn tay hắn, cúi người nói: “Sư phụ pháp nhãn vô song, đúng là đệ tử từng có khúc mắc với Sở Thiên Đô. Năm xưa đệ tử xuống núi tới Ma Vực, từng đánh một trận với Sở Thiên Đô. Đệ tử thua dưới tay hắn.”
Huyền Không Thần Vương thân thể khổng lồ, nhìn từ trên cao xuống người hắn, cứ như nhìn con côn trùng trong lòng bàn tay, nói: “Sở Thiên Đô này và Sở Thiên Đô mà ngươi từng gặp có khác gì nhau không?”