Âm thanh của Quả Chuông chấn động nói: "Sở dĩ ta có thể trở nên cường đại như vậy, không phải là ta thông minh, cũng không phải là ta dùng thiên tài địa bảo gì! Ta chỉ là một cái chuông bình thường do đồng thau bình thường luyện chế ra! Ta chỉ là một hàng nhái mà chủ nhân cũ của ta Lý Tiêu Khách luyện chế ra! Ta có thể trở nên cường đại như vậy, là bởi vì ta có một hảo hữu nhân loại! là vì hảo hữu của ta không chê ta, không vứt bỏ ta, để cho ta đi theo hắn tu hành!
"Các ngươi cũng có thể có được một người hảo hữu nhân loại, các ngươi cũng có thể cùng hắn cùng nhau tu hành, cùng nhau trưởng thành! Ngươi có thể dũng cảm đứng ra trong thời điểm hắn gặp nguy nan, cũng có thể giúp hắn giải quyết nghi hoặc trên tu hành. Hắn có thể giảng giải đạo diệu trợ giúp ngươi tu hành khi mình tiến bộ, cũng có thể tìm kiếm thiên tài địa bảo giúp ngươi trưởng thành! Các ngươi có thể kết bạn cùng nhân loại, chứ không phải làm địch nhân!
"Pháp môn tu chân pháp bảo của ta, chính là bằng hữu của ta A Ứng chỉ điểm ta tu thành, bộ tộc chúng ta bắt nguồn từ chuyện này, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt nhân loại?
"Ta còn có một vị bằng hữu, hắn luyện bản thân thành pháp bảo! Bởi vậy giữa người và pháp bảo, có khoảng cách lớn như vậy sao? Pháp bảo có thể trở thành người, người cũng có thể trở thành pháp bảo!"
Âm thanh của nó vang lên đinh tai nhức óc, chẳng bao lâu sau đã khiến cho những pháp bảo này tỉnh táo lại.
Cho dù không bình tĩnh, Quả Chuông cũng chuẩn bị cho chúng một chút chấn động, để chúng bình tĩnh lại.
Pháp bảo tu chân, pháp bảo không có dục vọng rõ rệt, không có ngộ tính cường đại, sao chép đạo pháp của tu sĩ quả thực rất nhanh, nhưng có giới hạn tối đa.
Đến Đạo Chủ cảnh, đại đạo không có kết cấu, không thể nào sao chép được.
Vì vậy pháp bảo tu chân cần kết hợp với tu sĩ mới có hy vọng đột phá giới hạn, trở thành Đạo Chủ. Nếu khư khư cố chấp đối nghịch với tu sĩ thì sớm muộn gì cũng bị diệt sạch.
Quả Chuông cân nhắc đến điểm này, mới không nghĩ tới tạo phản.
Tiểu cô nương trong bảo tràng kia nói: "Bằng hữu mà Chung Đạo Tổ nói, chẳng lẽ là một túi da rắn, tên là Phong Thất?"
"Chính là hắn."
Một đám pháp bảo vừa mừng vừa sợ: "Chúng ta cũng nghe nói tới đại danh của hắn, hắn là một trong những người mạnh nhất trong tộc pháp bảo ta, đã là tồn tại trong truyền thuyết, lão tổ túi da rắn!"
"Không ngờ lại là bạn cũ của Chung Đạo Tổ!"
Một đám pháp bảo vây quanh Quả Chuông, mênh mông cuồn cuộn tựa như một đám mây pháp bảo. Quả Chuông ở chính giữa, rất nhiều bảo vật đều bị ánh sáng của bảo vật chiếu rọi, hào quang chói mắt, tinh thần hăng hái.
Hứa Ứng cười nói: "Chung gia, chỉ e thế gian này không chỉ có một nơi pháp bảo tạo phản, ngươi chịu thiệt một chút, đi bình định đi."
Những pháp bảo kia nghe vậy, ai nấy đều kích động đến phát run: "Chẳng lẽ hắn là Hứa Đạo Tổ trong truyền thuyết? Hứa Đạo Tổ gọi Đạo Tổ ngươi là Chung gia?"
Quả Chuông dương dương tự đắc, chợt nhớ tới cái gì, vội vàng dùng thần thức truyền âm, nói với Hứa Ứng: "Ứng gia, đa tạ."
Hứa Ứng truyền âm nói: "Đã là bằng hữu, đương nhiên phải nể mặt Chung gia. Còn có Chung gia, ngươi nghiên cứu nguyên thần của chúng nó một chút, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Quả Chuông tuy là Đạo Tổ của pháp bảo tu chân, nhưng nó vẫn chưa tu thành nguyên thần, ngược lại những hậu bối này đều tu thành nguyên thần. Loại nguyên thần này không giống với nguyên thần bình thường, nhưng cụ thể có gì khác nhau thì Hứa Ứng không rõ lắm.
Quả Chuông tán thành, thỏa thê mãn nguyện, mang theo một đám pháp bảo gào thét rời đi.
Hứa Ứng không dừng lại lâu trên đường, thuận theo đủ loại đại đạo trở về Địa Tiên giới. Chẳng qua lúc y đi vào đến Địa Tiên giới thì hào quang đại đạo do vị đắc đạo kia đưa tới cũng đã tiêu tán.
Hiện giờ Địa Tiên giới đã có cải biến không nhỏ so với lúc y rời đi, trong đó thứ thu hút chú ý của mọi người nhất chính là các Đại Tổ Đình hiện thế.
Hứa Ứng đi tới chỗ Hư Hoàng ở Huyền Đô Ngọc Kinh Sơn, cầu kiến Hư Hoàng, lại thấy rất nhiều pháp bảo đánh Ngọc Kinh Sơn, vây Ngọc Kinh Sơn đến mức giọt nước cũng không lọt.
Nhưng Ngọc Kinh Sơn có pháp trận do Hư Hoàng bố trí, những pháp bảo này cũng không công vào được.
Hứa Ứng xông thẳng qua vòng phong tỏa của những pháp bảo này, Hư Hoàng Đại Đạo Quân cuống quít đến đón, cười nói: "Hứa Đạo Tổ đến từ khi nào vậy? Hàn xá hơi ầm ĩ, khiến Đạo Tổ chê cười."
Hứa Ứng cười nói: "Ta cũng vừa tới. Đại Đạo Quân nơi này..."
Hư Hoàng biết y muốn hỏi cái gì, đưa tay mời rồi nói: "Những pháp bảo này biết chỗ ta là Tổ Đình, muốn chiếm lĩnh nơi đây. Ta lười so đo với chúng nó, để mặc bọn chúng tranh cãi là được. Những pháp bảo này tuy làm việc hoang đường, nhưng dù sao cũng là sinh mệnh."